NỖI
SỢ, THỪNG
NHỎ BUỘC
RÀO
Phạm Ngọc Phương
Chân voi như cái cột đình
Buộc cọng thừng nhỏ rất xinh, cột rào
Nhưng mà kỳ lạ làm sao
Chú voi to lớn chẳng nào dám đi
Hỏi người quản tượng, cười khì
Lúc voi còn nhỏ, thừng ni chắc rồi
Giằng mãi không thoát, buông trôi
Nếp quen giờ lớn như trời vẫn ngoan …
Con người ta sống bầy đàn
Sớm bị nô dịch quen mang phục tùng
Dù cai trị ác sắp vong
Óc quen nô lệ dám vùng đứng lên
Chỉ bứt nhẹ, đứt thừng xinh
Là người dân đổi đời mình tự do
Không sợ, bọn ác hết trò
Triệu người xuống phố hô to, chúng nhào
Nỗi sợ, thừng nhỏ buộc rào
Làm sao giữ nổi voi cao tinh thần
Can đảm lên, hỡi tù dân ! …
PNP-SG16/10/2013
Rất hay và ý nghĩa thầy ơi.
Trả lờiXóaCám ơn bạn ghé thăm nhà
XóaCho câu khen tặng chủ gia vui nhiều
Bọn gian khủng bố sẽ tiêu
Khi dân hết sợ hô đều nắm tay ...