Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019


CÁCH NGHĨ VIỆT

Dân Việt sĩ-nhược-tham-nô-lỏi-dối
Phan Bội Châu, chê “Tư tưởng tối, gia nô”
Nhưng thắc mắc, đâu ra tư tưởng đó?
Bắc-Trung-Nam mức độ khác xa bờ
Cả nghìn năm, tăm tối dài Bắc thuộc
Bị tàn sát, và đầu độc nhân tài
Trí - Phú - Địa - Hào cơ hồ tận diệt
Khuyến duy trì bệnh văn nhược, dở hơi
Giành độc lập thì triều độc phong kiến
Lại ngu dân hủ Nho nhiễm sách Tàu
Khuyến lan tràn cái tinh thần “Tử viết”
Càng hèn ngu, vua càng dễ trị lâu
Chỉ khuyến khích cho học văn, cấm võ
(Bên Tàu có Trạng Văn, Trạng Võ, ta chỉ có Trạng Văn)
Hèn ngu dân không cho ngó ra ngoài
Cứ mở miệng, là muôn tâu-thưa bẩm
Nghĩ đúng đàng, nhưng miệng nói nẻo sai
Phép cai trị là phải chia để trị
Khuyến đấu-tố và hèn ngố lật lường
Không cho chúng tin nhau, đoàn kết lại
Không cho tài được kết trái đơm bông
Dùng bọn hèn, nhân cách đen, đốn mạt
Chúng sẽ chèn, quỳ bám chặt, trung thành
Biến số đông thành bể cát rời rạc
Bằng nghi ngờ và khiếp nhược, lỏi lanh
Rồi đất nước trăm năm dài thuộc Pháp
Mưu dễ trị, chia ra khác 3 kỳ
3 chế độ : Thuộc địa, bảo hộ Pháp
5 thế hệ, người Việt dần quen đi
Xứ Nam Kỳ : Thuộc địa thuộc quyền Pháp
Theo văn hóa và nếp sống Pháp luôn
Nên sớm quen với dân chủ phóng khoáng
Nói - làm thực, trăm năm thoáng quen đường
Xứ Bắc Kỳ và Trung Kỳ : Bảo hộ
Trên danh nghĩa vẫn rất sợ vua quan
Vẫn triều đình, vẫn lớp lang thưa bẩm
Nghĩ trong lòng, nhưng khi nói một đàng
(Và mọi phấn đấu nỗ lực cá nhân chỉ mong được làm vua quan
Đến nỗi một viên Toàn Quyền Pháp phải thốt lên -
Mỗi người dân An Nam có 1 ông quan ở trong bụng !)
Từ Giáp Ngọ (1954) tạm chia đôi đất nước
Bắc Bến Hải, phải theo bước cờ hồng
Trải đấu tố, thời cải cách ruộng đất
Buộc người ta, nói nghĩ khác, giữ mồm
Nào trẻ 13 người tẩm xăng đốt nổ văng kho đạn
Nào ông già bắn phát đạn súng trường hạ rớt máy bay
Giả hay thật nghe mãi cũng quen tai …
Hai chục năm, chiến tranh và bao cấp
Làm người ta thành ra rắp sáo khuôn
Tất mọi thứ đều một chiều trên rót
“Đã có Liên Xô chịu”, là câu “Hot” đời thường
Dân Nam Kỳ vì trăm năm thuộc Pháp
Tiếp cộng hòa hai mươi mốt năm dài
(1954-1975)
Quen tự do, cứ nghĩ sao nói vậy
Đến 75 thì thời thế đổi thay
Thời thuộc Pháp, cách nói dân Trung-Bắc
“Nhờ hồng ân như mưa móc ơn vua …”
Từ 54, thì “nhờ ơn Đảng-Bác …”
Dân miền Nam, không nói thế bao giờ
Điều kiện sống xem ra quan trọng lắm
Xứ Bắc-Trung, bão-lụt-rét-hạn chằng
Ăn mùa này phải lo ngay mùa tới
Kiếm được 10 chỉ xài tối đa 5
Xứ miền Nam quả thiên nhiên ưu đãi
Hiền Nắng-Mưa, đất bồi bãi bạt ngàn
Chẳng bão gió chẳng hạn chằng rét mướt
Kiếm được 10, xài Rằm lướt (15) mới hoang
Quen tự do, nay thiếu khổ, chuyên chính
Dân miền Nam ào ạt dính vượt biên
(Miền Bắc-Trung, cũng có vượt nhưng ít
Cam chịu quen với đói khổ đời mình)
Sống thời nào, phải cố theo thời đó
40 năm thống nhất, chật vật lắm thăng trầm
Trăm năm khác, 40 năm chung, vẫn khác
Sức sống miền Nam vẫn dào dạt âm thầm
Rồi đổi mới kinh tế lên đôi chút
Về chính trị vẫn cứng gắt như xưa
Vẫn tập trung cho tập đoàn nhà nước
Và “xin-cho” là cơ chế quan-vua
Cách nghĩ nguy “Cha chung không ai khóc”
Và thói quen, phải luồn lách-lụy-lòn
Vẫn nằm lòng quan chức Nam-Trung-Bắc
Nhưng ảnh hưởng với dân chúng khác hơn
Với quan chức, khôn lỏi, tham vơ vét
Thường đưa ra những chính sách “quỷ sầu”
Kiểu “muốn mua xe hơi phải chứng minh chỗ đậu …”
Chuyện “Có Khẩu được mua nhà, có nhà mới được cấp Khẩu”, đã quên đâu
Dân Trung-Bắc, kinh tế khó, tranh gắt
Mua việc đắt, sợ Sếp gắt hơn trời
Quen nếp nghĩ và tác phong “quan cách”
Vào miền Nam, Sếp dân dã “như người”
Người Bắc-Trung nói “Chắc chắn” là “Có thể”
Còn họ nói “Có thể” là “Không có gì”
Người Nam nói “Chắc chắn không” là “Không có chi”
Ra miền Bắc-miền Trung mua-ăn cái gì, cũng phải hỏi giá trước
40 năm dù trên danh thống nhất
Về văn hóa-nếp nghĩ, 3 vùng rất khác nhau
Từ cách nghĩ, cách làm ăn, cách sống
Bạn không tin ? Đi cho thấm bể dâu
Nhiều người chê, trí thức Việt lười nghĩ
Mấy chục ngàn Giáo Sư - Tiến Sĩ ngủ vùi
Thế Dương Nguyệt Ánh, Ngô Bảo Châu, … là người nước khác?
Họ thành công, thế giới phục - cúi người
(
Quan trọng là, môi trường tài năng phát triển được
Cứ như đây, thì … tài xếp xó, phủ bụi trời …)
Khác cách nghĩ, từ năm 78 nghèo như nhau sạch bách
30 năm sau, 3 miền khác xa nhau
Và hôm nay, một Sài Gòn thôi nhé
Nộp trên nửa ngân sách, quá nhiệm màu!
(Tưởng tượng xem, nếu Việt Nam có 3 thành Sài Gòn, sao nhỉ?
Thì Thái-Hàn-Sing-Mã-Phi, … còn đứng xa ngó thèm!)
Đổi hoàn cảnh sống, sẽ đổi thay cách nghĩ
Hay đổi cách nghĩ, hoàn cảnh sống sẽ đổi thay?
Chắc cả 2, nên muốn đời tươi sáng
Đổi cách nghĩ, tích cực từ hôm nay ! …
(Nhưng cách nghĩ bắt chước từ trên xuống, mới gay !)
        PNP-SG-09/01/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét