Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

ĐÔI CÁNH THIÊN THẦN


ĐÔI CÁNH THIÊN THẦN
Tỉnh rồi nuối giấc mơ hoa
Thiên Nga về ngủ cánh xòa bên vai
Giá đời là giấc Thiên Thai
Cùng em giang cánh Thiên Ngài liệng bay
PNP-SG-21/7/2016

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

TẤT YẾU


TẤT YẾU

“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?”
Từ cân bằng nhiệt độ
Do trái đất nghiêng sâu

Tòa quốc tế đã quyết
Bác chủ quyền “lưỡi bò”
Tàu - Đài Loan, nhảy dựng
Ồn ào chửi mồm to

Sau vài hôm chửi chán
Rồi cũng tới đoạn này
Con bạc tham khát nước
Đã trót phải trét đây

Tuyên bố vùng nhận dạng
Đưa tàu-máy bay thêm
Đổ quân bồi đảo gấp
Cháy nhà, gió to điên

Nước nhỏ-yếu sợ hãi
Liên minh, đua vũ trang
Gió đã nổi rồi đấy
Chỉ chờ bão tan hoang 
PNP-SG-14/7/2016

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

THỨ HỮU DỤNG


TH HU DNG


Chim di trú xa nhất, không phải loài chim mạnh nhất
Thú di cư xa nhất, không phải loài thú đứng nhất khỏe - to
Đi được xa nhất, không phải siêu xe đắt tiền nhất
Mà là xe thông dụng nhất, dễ sửa chữa, khỏi nặng lo

Ở trên đời những người sống thọ lâu, mảnh dẻ
Chẳng có vẻ gì là cường tráng nở nang
Những thứ trường tồn cùng thời gian cũng vậy
Chẳng bao giờ có vẻ ngoài hào nhoáng cao sang
PNP-SG-12/7/2016




Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

THỜI NGƯỜI TƯỞNG THÚ


THỜI NGƯỜI TƯỞNG THÚ


Thời mạt thú đội lốt người
Làm ra những chuyện đất trời thất kinh

Mặt đường len lén rải đinh
Cho xe người cán té lăn, lột tiền

Núp bóng quy hoạch cướp điền
Đền bù rẻ mạt, bán tiền nặng tay
Mặc người lây lất sao đây
Kệ bay, miễn tiền (bỏ) túi thầy nặng bao

Đầu tư công trình chỗ đâu
Thi công rút ruột, giá cao trên trời
Chất lượng thì thấp vực rồi
Xây đường chờ lún, cầu thời chờ ... nghiêng

Tượng đài xưa thờ người thiêng
Tượng đài nghìn tỷ nay riêng ... thần tài
Dân nghèo đói rét, dốt dài
Ngắm pháo hoa - tượng, nguôi ngoai khổ nghèo

Hải quan để lậu hàng vào
Kiểm lâm để lâm tặc ào rừng tiêu
Giặc cướp, bốn tốt vàng thêu
Nhập hàng giặc rẻ, đầu têu giết mình

Hùa theo, dân chúng bạc tình
Trồng nuôi gì cũng độc rinh trộn vào
Miễn là có lợi nhuận cao
Ai ăn tự chết, miễn tao không dùng

Phải thời muôn sự của chung
Mình không lấy, chúng cũng không tha nào
Quan đua đục khoét, đổ rào
Bất nhân như lính, thời nao có bằng

Áo vàng áo mực áo xanh
Áo nào cũng vét cũng xin cũng vòi
Ra đường chạy chẳng ngó người
Mà lo ngó áo núp thời ... xồ ra

Ngư dân phải giữ biển xa
Đem thân đấu với súng cha tàu đồng
Chúng bắt, chúng đuổi, húc chìm
Chẳng hề thấy bóng áo chim tăm mù

Tiền thuế thu tận, chẳng chừa
Nuôi bầy sắc áo báo hùa toi cơm

Biển độc cá chết, ngư dân
Đói ăn kêu cứu, xua quân uỵch liền

Cạn dòng sông Hậu sông Tiền
Mekong nguồn chặn, khổ điên nông sầu
Mấy chục ngàn tiến sĩ đâu ?
Chẳng có giải pháp hạn đau mặn dài
Gái đi làm vợ nước người
Hàng hàng lớp lớp, trai thời ế trương

Giáo dục mới thật thảm thương
Đại học mở khắp quê hương, ế nghề
Cầm bằng đại học ê chề
Mòn chân xin việc, họ chê nghiệp tồi
Cử nhân thạc sĩ ngập đời
Tiến sĩ xin việc, đầy người còn chê
Chán đời bằng cất, về quê
Được mùa mất giá, làm phê vẫn nghèo
Khổ quá, lên đô thị bèo
Làm thuê lây lất gieo neo qua ngày

Công việc lương khá kiếm gay
Bỏ tiền "mua việc" đợi ngày hoàn thu

Tình người như lá cuối thu
Tiền bạc chụp giựt, ai ngu giúp người
Cha con chồng vợ, tình Đười
Thẳng căng chợ búa, tiền tươi tính ngày

Tin láo nhồi sọ, báo - đài
Chăm xem báo đài đầu óc ngẩn ngơ
Thực tế, cứ "Ơ quả Mơ"
Nói như lãnh tụ, làm thua thợ vườn

Thời mạt trong chốn quan trường
Lạnh lùng mua bán, tình vương, về nhà
Thủ tướng về cũng đuổi gà
Nên khi đương chức cố mà cưới con

Thiên đường mạt pháp héo hon
Người hành xử "tưởng thú" con mang giày
PNP-SG-01/7/2016





Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

CẢM NHẬN HẢI VÂN QUAN


CM NHN HI VÂN QUAN
Nắng che vương miện trên đầu
Mây trôi lờ lững dưới sâu lưng đèo
Hải Vân Quan đứng cheo leo
Biển xanh xa tắp, sóng reo trong lòng
Giàu nghèo rồi cũng hư không
Trải hùng quan đó phiêu bồng, thú thay
PNP-ĐÈO HẢI VÂN-15/6/2016








Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

VIỆT TA MUỐN KHÁ, ĐỔI THÔI


VIỆT TA MUỐN KHÁ, ĐỔI THÔI



Tàu gian, Tây thực, Mỹ ngu
Cộng tham, Nga ngố, vẫn đu đầu mình
Tự hào văn hiến văn minh
Năm ngàn năm đó, toàn mình kém thua ?

Biết chạm tự ái vẫn thưa
Hèn nghèo bị trị bởi chưa thẳng nhìn
Tự sướng lừa ru ngủ mình
Bằng lối khôn vặt Trạng Quỳnh Trạng Heo

Ngàn năm Bắc thuộc quá lâu
Nhân tài diệt hết còn đâu anh hùng
Giặc chỉ giữ bọn tham khùng
Làm thân Khuyển Mã dễ dùng dễ sai

"Ngu si hưởng thái bình" dai
Học lắm tắm cũng "cuổng trời", học chi
"Quan chi phụ mẫu", làm đi
Làm quan ba họ nhờ gì cũng xong

Tây thực dân chẳng quân đông
Vài trăm lính với tàu đồng, mà thua
Vì tranh quyền anh em vua
Ngầm bắt tay giặc, chịu thua đầu hàng

Trăm năm bóc lột đủ đàng
Tây cần lớp trí thức mang thân hèn
Học Tây kiến thức - chức quèn
Cúc cung đè bóc dân đen, sướng mình

Cộng qua dưới áo Việt Minh
Dựng xây xã nghĩa, thấy tình khác đâu
Miền Bắc dựa gốc Nga - Tàu
Gì cũng bác Xít bác Mao mà làm

Mẽo vào ảnh hưởng miền Nam
Xây phòng tuyến chặn cộng tràn, tốn hao
Đổ vào tiền của biết nhiêu
Đào tạo đội ngũ giỏi nhiều chuyên môn

Chứng ỷ lại, khá gì hơn
Người giỏi nhiều lắm, chẳng khôn tự cường
Hoàn cảnh y chang Nam Hàn
Mươi năm nhờ Mẽo, hiên ngang Hàn giàu
Đủ sức bảo vệ lấy nhau
Thành Rồng Hổ, hai mươi năm sau hùng cường
Còn  ta giàu đẹp quê hương
Nhưng thiếu tự lực, Mẽo buông là nhào

Thời nay quan lại đè đầu
Bóc lột - tham nhũng - đánh trâu cướp nhà
Chẳng dám hó hé miệng la
Vì sợ chống, nó vu va phản đồ
Bỏ tù đánh đập cả lò
Sợ im, phải chịu lũ Bò cưỡi trên

Nghiền ngẫm sử sách cổ kim
Cố tìm đâu lỗi đảo điên quê nhà
Thiên thời địa lợi nhân hoà
Thì Thiên với Địa, Việt ta hơn rồi
Sao vận Nước mãi nổi trôi ?
Ắt lỗi nằm Nhân hoà thôi, chỗ nào ?

Vì đâu Trịnh - Nguyễn binh đao
Dân tộc chia cắt máu ao xương đồi
Vì đâu nhà Nguyễn hủ tồi ?
Nghe Nguyễn Trường Tộ, cải thôi, Nhật chào
Chí hai cụ Phan quá cao
Mà sao vận rủi không sao tiến thành ?

Cuối thập kỷ trước đổ thành
Thế giới bỏ cộng, theo anh sáng đàng
Chỉ bốn năm nước Thiên Đàng
Đến nay ngụp lặn trời quang chui mù

Đâu là gốc rễ thâm u
Để Việt ta mãi ngàn Thu hèn nghèo ?

Gốc tại văn hoá hèn bèo
Chuyện Tấm Cám thuở óc eo, ác rồi
Thiếu lòng tự trọng, còn lười
Sẵn sàng làm chuyện hại người lợi thân
Chỉ cần danh - lợi vài phân
Phá huỷ xã hội chả cần đắn đo

Kẻ mang danh sĩ, mặt mo
Nói quàng xiên miễn tiền vo nhận về
Kẻ Nông trồng cấy nuôi giề
Cũng trộn hoá chất cho bề lợi hơn
Kẻ công làm hàng dối gian
Bớt xén kém phẩm, miễn mang lợi nhiều
Thương nhân mánh khoé đủ chiều
Làm hàng gian giả bán điêu hại người
Kẻ Binh sứ mệnh hộ đời
Tham chút bổng lộc thành người đánh thuê
Đàn áp tàn phá chính quê
Chôn nhau cắt rốn, tay bê dâng người

Vua quan dối trời gạt đời
Bán cả dân - đất, tim Đười vô tư
Giang san tiên tổ truyền cho
Mấy ngàn năm hoá ra tro điêu tàn

Vạn lý muôn dặm trường thành
Xây nên từ viên gạch đanh nhỏ tầm
Vận mệnh dân tộc thăng trầm
Tạo bởi nếp nghĩ sống ân tình đời
Văn hoá lợi mình lợi người
Đất nước cường thịnh nước xuôi theo dòng
Văn hoá chỉ biết mình không
Nhìn gương Do Thái quốc vong hai ngàn

Đừng học lối khôn điếm đàng
Mục đích chấp mưu dã man, hại đời
Hậu mình, con cháu lãnh thôi
Phá tan rừng biển, bạc vôi ân tình
Thạch Sùng dẫu hối, muộn màng ...
PNP-SG-09/6/2016