Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

Chuyện tình hoa Đỗ Quyên


Chuyện Tình Hoa Đỗ Quyên
Phạm Ngọc Phương

Giàn hoa tim tím
Cánh mỏng gầy hao
Nàng môi chum chím
Ngây thơ má đào

Cùng đứng bên rào
Nhìn hoa mơ mộng
Mong tình ngày sau
Đẹp bền ước vọng

Cuộc đời biển động
Ai biết trước không
Ra đi chiến trận
Đời trai tang bồng

Trong giấc mơ hồng
Bóng em vẫn hiện
Tím mỏng thanh tao
Thời gian biền biệt

Nhớ nàng da diết
Chiều tím gọi tên
Nàng ơi có biết
Yêu chỉ mình em

Nàng vẫn buông rèm
Chờ anh trở lại
Nhung nhớ ngày đêm
Tương tư khờ dại

Sức mòn suy mãi
Chàng đâu bóng hình
Bên giàn hoa tím
Rưng lệ chiều nghiêng

Mấy mùa tuyết sương
Đợi chờ hoang hoải
Một chiều hoa rơi
Hồn lìa tê tái

Dân làng thương quá
Chôn bên hoa giàn
Hồn yêu hoa tím
Vương hoài chẳng tan ...

Đỗ Quyên Đỗ Quyên
Chàng về khóc gọi
Tên nàng thưở xưa
Thành màu hoa dại

Từ nay mãi mãi
Ta đã mất nhau
Đỗ Quyên cánh mỏng
Muôn đời thương yêu

Tình đẹp dang dở
Tươi hoài tim nhau
PNP25/5/2012


Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017



TÌNH VÉ SỐ
Phạm Ngọc Phương
Có chàng trai nghèo
Tha hương kiếm sống
Thợ hồ cực nhọc
Khô áo ráo tiền

Vẫn mơ giấc tiên
Ngày kia giàu có
Sáng xôi còn đói
Trà đá ung dung
Ước người tương phùng
Nhớ nhà nhớ mẹ …

Có cô vé số
Đi bán vận may
Ngày lại qua ngày
Rảo chân mỏi mệt
Thấy chàng tình thiệt
Mặt mũi khôi ngô
Mời anh mua cho
Sáng giờ số ế 
Thiếu đừng câu nệ
Trúng trả gấp đôi

Chàng trai tươi cười
Thiếu lấy gì trả
Mắc nợ nhiều quá
Làm chồng trừ nha
Vé số cười xòa
Thôi thì cũng được

Anh chưa có vợ
Em chưa có chồng
Lỡ sinh con đông
Đi ăn mày quá
Chúng mình vất vả
Chưa đủ cơm ăn

Chi tiêu tiện tằn
Trả tiền vé số
Cho anh thiếu nợ
Tình cảm vui thôi
Trúng độc đắc rồi
Anh cưới vợ đẹp
Giàu sang vinh hiển
Nhớ gì đến em …

Chàng trai ngạc nhiên
Người đâu tốt vậy
Tiếc em thật đấy
Nhìn cũng xinh ghê
Vất vả chân quê
Lam lũ mai một
Em diện đồ mốt
Người mẫu kém gì …

Nàng cười mỉm chi
Đưa 2 tờ số
Tuần sau em ghé
Ráng trả tiền nha …

Một tuần trôi qua
Không thấy nàng lại
Anh hỏi thăm mãi
Ra nàng bị thương

Xe tông gãy xương
Nằm chịu bó bột
Ôi trời tội nghiệp
Anh liền đến thăm

Cô nàng đang nằm
Treo chân trắng toát
Cười tươi linh hoạt
Anh có biết không
Đã nghèo còn dông (xui)
Nằm nhà cả tháng
May mà còn mạng
Cũng cám ơn trời
Không thì toi đời
Chồng con gì nữa

Chàng trai lần lữa
Mỗi ngày ghé thăm
Tình cảm dần tăng
Hai tuần trôi vụt

Cả hai quên tuốt
Vé số hôm nào
Đại lý xôn xao
Có người độc đắc ...

Nhắn ai vắng mặt
Mau nhận giải trao
Chàng nàng biết đâu
Trời xanh ưu ái …

Ba tỷ hai vé
Bao người hằng mơ
Nào có ai ngờ
Cả hai té ngất …

Cúng chùa một ít
Trả tiền thuốc thang
Giúp người cô đơn
Còn đâu làm vốn

Chàng trai khiêm tốn
Ngỏ lời cầu hôn
Cô Nàng lành chân
Vui sao đám cưới

Cuộc đời thay đổi
Nhưng tình mãi xanh
Cả em và anh
Cùng nhau làm phước

Mở một quán nước
Bán cơm bình dân
Giúp người lỡ chân
Đường xa khốn khó

Mình từng như họ
Cùng khổ giúp nhau
Cuộc đời bể dâu
Tu nhân tích đức

Mua thêm miếng đất
Nho nhỏ ở xa
Để nữa cất nhà
Vợ chồng ấm cúng

Anh chồng vẫn sống
Sáng trà đá-xôi
Phụ vợ nước nôi
Kiếm tiền cắc củm

Một trai kháu khỉnh
Rồi một gái xinh
Đủ một gia đình
Nghèo mà hạnh phúc

Ai cũng kính phục
Vợ chồng nhà quê
Người giàu còn mê
Chuyện tình vé số ! …
  PNP-SG-15/8/2009


Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

SỰ TÍCH HOA DÃ QUỲ


SỰ TÍCH HOA DÃ QUỲ



Dã Quỳ vàng triền dốc
Báo hiệu đầu mùa khô
Mấy ai quên truyền thuyết
Chuyện tình buồn như thơ ...

Nàng H'Limh tuyệt sắc
Yêu chàng K'lang giỏi tài
Đợi nên duyên cầm sắt
Nào ai ngờ nghiệt tai

Con tù trưởng quyền thế
Ghen chàng K'Lang hơn mình
Ngầm ra tay độc ác
Giết chàng, đoạt nàng H'Limh

Vào một chiều lạnh lẽo
Thợ săn K'Lang không về
H'Limh lòng lửa đốt
Băng rừng già phủ che

Tìm gọi hoài không thấy
Đã băng chín ngọn đồi
Thiếp gục bên bờ suối
Mơ chàng K'Lang gọi vời

Nàng băng tiếp con suối
Vừa qua một sườn đồi
Thấy K'Lang gục trói
Đầy vết thương giáo dài

Nàng can trường ôm lấy
Mở trói cho chàng K'Lang
Con tù trưởng tức tối
Buông tên triệt trái ngang

Nhưng mũi tên oan nghiệt
Đã xuyên thấu tim xanh
Nàng H'Limh ngã gục
Chết ôm chàng K'Lang

Ngay nơi nằm đôi trẻ
Mọc lên một loài hoa
Sắc vàng ươm như nắng
Bừng mãnh liệt không già

Dã Quỳ, Quỳ hoang dã
Vàng triền dốc cao nguyên
Tháng mười du khách đến
Thương chuyện tình thiêng liêng
PNP-SG-02/11/2016

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

LỆ TÍM BẰNG LĂNG

LỆ TÍM BẰNG LĂNG
Phạm Ngọc Phương

Thuở ấy tình ta quyến luyến nhau
Đường trưa tan học bước qua cầu
Gió cuốn Bằng Lăng hoa tím biếc
Rải mặt sông hình đôi chim Câu

Anh ước tình ta mãi mãi xanh
Như hoa Bằng Lăng tím chung tình
Mắt cười sông nắng em ghi tạc
Mực tím Bằng Lăng sẽ không phai

Kiếp người Việt sao lắm gian nan
Tắt lửa chiến tranh họa xảy đàn
Cha anh vô rừng đi “học tập”
Con em nghỉ học, kiếm miếng ăn

Đôi trẻ chuồi lăn theo dòng đời
Chén cơm manh áo đẩy ngược xuôi
Thương nhớ về nhau, phong thư chữ
Mực bích nhòe đen giấy trắng tay

Gian truân đói khổ đổ vượt biên
Đôi lần chưa xong, tù, mất tiền
Chỉ có ba đường, sao chẳng sợ
Nuôi cá, nuôi má, má nuôi thêm

Đã là đi trốn, vốn khi nao
Cùng cặp đi đôi, ôi nặng sầu
Bị lừa, gài bắt, anh tù tội
Địa ngục trần gian, vẫn chờ nhau

Bao người bỏ thây đây sóng cồn
Trời cho em thoát, phát tai ương
Hải tặc Thái Lan chặn tàu cướp
Hiếp, lấy tiền vàng, bắt em luôn

Biền biệt tin nhau mấy Thu rồi
Một lần vận may anh thoát nơi
Qua đến trời xa, lăn cày cuốc
Gửi về nuôi má, kiếm tin em

Đất nước dài lâu cũng đổi thay
Dân có cơm ăn quên những ngày
Đói khổ trần ai xưa bỏ trốn
Anh về, Việt kiều, đô ấm tay

Khấm khá nào anh quên tình xưa
Hỏi người cùng đi chuyến em giờ
Người ta chỉ biết em cướp bắt
Số phận rủi may dám đâu mơ

Anh lần qua Thái, kiếm đảo hoang
Hỏi dấu tin em, lá trên ngàn
Một ngày trong mơ em chợt hiện
Chỉ dẫn đường anh tới mồ hoang

Bia ngả tên em rêu phủ mờ
Chôn tình hoa tím những ngày thơ
Thẫn thờ gió hú đau hồn gọi
Vĩnh biệt tình anh, mối tình xưa

Lệ tím hoàng hôn tím Bằng Lăng
Biết trách trời cao? Trách nhân quần?
Bởi đâu chinh chiến, tràn đói khổ?
 Hàng triệu lưu vong, thác hồn oan

Mẹ mất, vài năm anh lại về
Đi qua cầu cũ, ngắm sông quê
Bằng Lăng vẫn nở hoa tím ngắt
Màu tím thủy chung mãi không phai

Gió cuốn làn hoa rơi tuyết bay
Lệ tím Bằng lăng thoáng em cười
Bất giác tay anh quờ chạm phải
Tà áo người xưa thoáng vụt bay
PNP-SG25/7/2013
 

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Đôi bờ tình ca


ĐÔI BỜ TÌNH CA
Phạm Ngọc Phương
(Cảm tác khi đọc bài tuyệt đẹp thơ tình “Đôi bờ tình yêu” của thi sĩ Phạm Bá Chiểu)


Ý tạo hóa muốn hoàn hảo trên đời
Tạo gì ra cũng bao gồm một cặp
Là một cặp nhưng hai mặt đối lập
Mâu thuẫn nhau trong tổng thể hài hòa

Ngày và đêm kết thời gian bao la
Chở lịch sử chở mùa trôi đi mãi
Âm và dương 2 cực hoàn toàn trái
Tạo dòng điện dịch chuyển cả đoàn tàu



Đôi mắt sáng nhìn thấu đời bể dâu
Đôi tai thính nghe uống tình khúc nhạc
Đôi chân dài thả bộ chiều lãng mạn
Đôi tay mềm nâng niu ấm hồn nhau

Đôi môi xinh chết lịm hồn thương yêu
Đôi bờ sông tạo hai miền thương nhớ …


Từ bao giờ sông hai bờ không rõ
Chắc rất xa, từ con suối trong xanh
Dù rất nhỏ, cũng bờ em bờ anh
Róc rách chảy dưới tàn cây xanh mát

Cứ chảy mãi hòa nhiều dòng suối hát
Thành dòng sông chia bên lở bên bồi
Như tình yêu bất tận của lứa đôi
Đâu bắt đầu ? đến bao giờ kết thúc ?



Đôi bờ sông cùng vượt bao ghềnh thác
Cùng tháng năm nước chở nặng phù sa
Đôi bờ sông như tình yêu thiết tha
Ông Bà Ngâu khóc 2 bờ mưa trút

Tạo dòng sông bồi châu thổ xanh mượt
Đôi bờ sông nhìn gần mà xa xăm
Nhìn thấy đấy, cầu phà qua nhẹ băng
Mà xa quá, có bao giờ chạm mặt



Bờ gặp nhau, sông lấp, ngầm trốn biệt
Dòng lệ thầm chảy cuồn cuộn đáy sâu
Hết đoạn ngầm, lộ thiên, chia bờ đau
Như tình ta mãi muôn đời thương nhớ

Muốn gặp em, em cứ làm bờ lở
Mãi xa anh, dù anh cố bờ bồi
Ôi cuộc đời, tình đuổi - chạy trêu ngươi
Anh chán, lở, em bồi theo sát gót


Như đôi chim, xúm xít mùa Xuân hót
Quấn quít nhau xây tổ ấm tình yêu
Đôi bờ ta nhặt nắng sớm mưa chiều
Bồi chắt chiu, nuôi đất - nước - con nguời …
   …từ rất nhỏ, những giọt mắt, hạt cười, phù sa




Có đôi bờ dòng sông mới nên thơ
Bao đôi tình đã làm nơi hò hẹn
Và không hiếm những đôi bờ ly biệt
Bởi cách ngăn ranh giới cắt chia tình

Trong lịch sử nhân loại chìm điêu linh
Nhiều đôi bờ đã đi vào huyền thoại
Chia đất nước tạm thời hay mãi mãi
Vì xung đột mâu thuẫn của con người


Những đêm rằm sông óng ánh trăng soi
Đôi bờ vàng thả hồn êm phiêu lãng
Vỗ dạt dào dòng nước vàng lấp lánh
Theo tiếng sáo réo rắt đò buông lơi


Có những ngày mưa lũ cuốn tơi bời
Xói lở tràn đôi bờ sông tan tác
Cuốn ầm ầm trôi phăng cây bật gốc
Sôi đục ngầu tung bọt trận cuồng ghen


Những ngày hạn sát đáy bờ xa thêm
Buồn hắt hiu ngổn ngang trơ doi cát
Tình đôi ta cũng nhiều khi thổn thức
Hiểu lầm nhau, lòng trần trụi chán chường

Sông có khúc, người có lúc giận-thương
Nhưng đôi bờ luôn song hành rong ruổi
Có khi gần, dòng sông hẹp vách núi
Khi lại xa, lưu vực rộng hiền hòa


Mãi muôn đời đôi bờ chung bài ca
Đưa nước nguồn từ suối khe ra biển
Bờ anh - em như tình yêu dâng hiến
Đến biển rồi, xong sứ mệnh đôi ta

Đến biển đời, bờ chia vào bao la
Thành bãi bồi đêm nằm nghe sóng hát
Sóng dạt dào mãi ầm vang lời hát
Ngàn đời ru khúc đôi lứa tình ca !
PNP03-02-2010