Thứ Hai, 18 tháng 1, 2021

3 nguồn năng lượng cho Người


 

BA NGUỒN NĂNG LƯỢNG CHO NGƯỜI


Con người sống, cần phải có năng lượng

Có ai hỏi, năng lượng lấy từ đâu?

Từ ba nguồn, thiên - địa - nhân quan trọng

Thiếu năng lượng, con người sẽ bệnh đau!

.....


THIÊN NĂNG LƯỢNG

Tạo hoá an, động vật là phải ngủ

Con người ta cũng chẳng khác là bao

Giấc ngủ sâu, thiên năng lượng được nạp

Sáng thức giấc, sảng khoái khỏe nhiệm màu


Khi ngủ sâu, các luân xa sẽ mở

Cho thiên năng, tràn vào như nạp pin

Ai mất ngủ, pin không sạc vào đủ

Kéo dài ngày, bệnh tật sẽ tự sinh


Thiên năng lượng, giúp cho tim hoạt động

Giữ kinh mạch, hệ xương khớp trơn tru

Giữ cho phổi và ngũ tạng ổn định

Ngủ ngon-sâu, là thân khoẻ êm ru


Ai biết thiền, sức khỏe sẽ rất tốt

Thiền là cách ngủ chủ động mà thôi

Ngủ là thiền theo một cách thụ động

Nửa giờ thiền, bằng sáu giờ ngủ rồi

.....


ĐỊA NĂNG LƯỢNG

Vào con người qua thức ăn nước uống

Qua “Địa từ trường”, gọi đất tốt hợp ta

Địa năng lượng, là năng lượng thứ yếu

Sau thiên năng, nhưng phải có ngày qua


Thiếu ăn uống, con người sẽ gầy ốm

Ăn uống sai, còn bệnh tật phát sinh

Thực phẩm độc, còn tích tụ độc tố

Chờ một ngày, ta suy yếu, trồi lên


Thời hiện đại, nhịp sống quá vội vã

Người ta ăn những thứ “thức ăn nhanh”

Chế biến sẵn, như thịt nguội - mì gói

Nhiều gia vị, dư muối, thiếu tươi xanh


Còn đồ uống, thứ có cồn, đường lắm

Nước ngọt ga, ngon miệng lắm, chết nhanh

Nếu dùng chung, với đồ ăn - fastfood

Thì béo phì, bệnh tim mạch phát sinh

....


NHÂN NĂNG LƯỢNG

Nguồn nhân năng, ít có ai để ý

Khi vợ chồng mà tương hợp, thấy ngay

Làm ăn phát, sức khỏe ngon, con tốt

Lấy nhau nghèo, mà sau khá, đủ đầy


Dễ thấy hơn, khi gặp “người tích cực”

Nói vài câu kèm một cái bắt tay

Về thấy vui, cả ngày việc trôi chảy

Cứ như được tiếp năng lượng tràn đầy


Và ngược lại, gặp phải “người tiêu cực”

Thì ôi thôi, cả ngày đó sao xui

Tâm bất an, công việc thì hỏng trệ

Như ma quỷ, nó cản trở dập vùi

——-


Con người sống, cần phải có năng lượng

Thiên - địa - nhân, ba nguồn năng đều cần

Thiếu nguồn nào cũng phát sinh lệch lạc

Và bệnh tật sẽ nhanh chóng hành mình.

           PNP-SG-18/01/2020

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2021

Tài năng như mạch giếng

 TÀI NĂNG NHƯ MẠCH GIẾNG


Người ta, lợi ích làm đầu

Ai có lợi, thiên hạ tranh nhau đến vời

Tài năng như mạch giếng thơi

Càng cho càng rộng, trong soi ngọt lành


Cho người ta “bóc lột mình”

Tưởng rằng lỗ, lãi muôn nghìn về sau


Người nào khôn quá, tính mau

Không cho “họ bóc lột”, sau hẹp đường

Càng đi, đường hẹp - cô đơn ...

          PNP-SG-02/01/2021

Ngậm Ngải tìm Trầm

 NGẬM NGẢI TÌM TRẦM


Bao năm ngậm Ngải - tìm Trầm

Nghe hương thơm đã tưởng gần, thấy đâu

Đất ngàn rộng, trời muôn cao

Mệt buông, nào ngờ Trầm ẩn ngay sâu tâm mình! 

          PNP-SG-02/01/2021

Chào năm hai mươi hai mốt (2021)

 CHÀO NĂM HAI MƯƠI HAI MỐT (2021)


Chào năm hai mươi hai mốt (2021)

Anh Chuột cất bước, cô Trâu đi vào

Mùa Xuân xôn xao ngõ trước

Bệnh tình có thuốc, kinh doanh lên trào


Ôi những người tình dấu yêu

Ôm ấp mộng đẹp có nhau

Cùng nhau vai sánh bước đi qua cầu

Ngại chi gian khó, đã qua cung sầu

Cùng đi trong tiếng nhạc đệm nhiệm màu vời vợi trên cao

Từ nay ta đã có nhau

Cuộc đời hạnh phúc biết bao

.....


Chào năm hai mươi hai mốt (2021)

Anh Chuột cất bước, cô Trâu đi vào

Biển xanh long lanh nắng gió 

Dân tình bớt khó, chúng nhân vui chào


Kìa em ngày mới đang lên

Đời ta đẹp lẽ yêu tin

Những thiên thần nhỏ, đang đến bên thềm

Trời cao ban phước, đôi uyên ương hiền

Cùng nhau vun đắp nâng niu chăm lo an vui gia đình

Cuộc đời ta sẽ bình yên

Dù bao sóng gió gần bên

     PNP-SG-01/01/2021

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

NỖ LỰC LÚC TRẺ, VUI VẺ KHI ... NGŨ NGOÀI

 NỖ LỰC LÚC TRẺ, VUI VẺ KHI ... NGŨ NGOÀI











Alexander thọ ba ba

Chết trẻ để Đế Quốc cho người ngoài


Chu Du ba sáu lìa đời

Khổng Minh năm bốn cũng rời dương gian

Thủy Hoàng Đế, bốn chín năm

Chủ Apple, năm sáu năm, lìa trần 


Đế vương - Khanh tướng - bạc vàng

Chẳng mua nổi thọ qua hàng sáu mươi

Tiền - quyền - gái lắm, nhìn thôi

Chẳng ôm theo được khi rời dương gian
















Vậy thì người chớ lăn tăn

Khi tuổi đã đến hàng năm - sáu rồi

Cổ nhân đã để lại lời

“Ngũ thập tri thiên mệnh”, người ơi biết dừng


Tuổi năm mươi, biết mệnh mình

Làm việc cầm chừng giữ sức về sau

Không thể cày phá như trâu

Đầu tắt mặt tối thuở đầu thanh niên 


Tửu sắc không thể chiến miên

Như thuở tuổi ba chục niên ngày nào

Ăn nghỉ tập luyện, vui vào

Buông bỏ chấp giận, thăng cao tâm hồn


Vui bạn - gia đình - cháu con

Trăng thanh gió mát, nước non phiêu bồng

Ngâm thơ đọc sách đánh đàn

Tâm linh tu luyện, tuổi vàng ung dung


Ngày vui hai bữa cháo cơm

Thanh đạm bớt bệnh, chẳng ôm muộn phiền

Vẫn làm việc, chẳng vì tiền

Làm vì vui thú, tuổi tiên nhẹ nhàng


Đón đời chiều đến thênh thang

Thong thả vui bước hân hoan xuôi dòng.

Ba mươi năm cày đã xong

Giờ vui nhẹ bước “sồn xoan” tu đời.

        PNP-SG-29/11/2019






Thứ Tư, 18 tháng 11, 2020

TÂM ĐỊNH KIẾN, GÂY TỘI TÌNH

 


TÂM ĐỊNH KIẾN, GÂY TỘI TÌNH


Vì sao ta giận, tức mình?

Để mặt nổi mụn, tim gan mình bệnh đau.

(Nếu biết, thì phải sửa mau

Kẻo mặt xấu - ác, sống lâu chừa mình.)

——

Xứ ta trai cưới vợ hiền

Gái cưới chồng, bực mình liền, chửi ngay

Chắc gái mất giá, ế đây

Nhưng bên Ấn Độ, chuyện này thường thôi.

....

Chuyện thấy tức bực nhảy nhôi 

Chẳng qua khác với “ý tôi” trong đầu

Nếu đầu chẳng sẵn “ý nào”

Ngoại cảnh dẫu có ra sao, tâm bình


Ngày nay “chục mười”, thường tình

Xưa chục mười sáu, dân mình có sao?

Tại sao phải cãi, bực nhau

Thuở - thời nó thế, hơi đâu nặng lòng


Còn sống, rồi mọi việc xong

Ăn để sống, khỏi lăn tăn “món gì?”

Mặc để ấm, khỏi “hiệu chi?”

Xe để đi, chạy tốt thì ... OK


Vì sao cứ phải “tay ga”

Mà phải “hàng nhập” mới là xe ngon!


Vợ cần đảm, biết nuôi con

Cần chi quá đẹp, môi son má hồng? ...

——

Đời người bể khổ, đoạn trường

Ngẫm cùng bởi tại tham lòng, ý cao 

Hái hoa còn muốn “hái sao”

Không được thì giận, tổn hao thân mình

Tâm định kiến, gây tội tình! ...

       PNP-SG-18/11/2020

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2020

Sợ con thua kém bạn bè?

 


SỢ CON THUA KÉM BẠN BÈ?

(Tác giả: Tony hack)


Nhiề chɑ ẹ Việt không có bản lĩnh: Oằn ình là ɾɑ của cải ɾồi cho con hết, sợ con thɑ ké bạn bè, con ʋòi ʋĩnh gì cũng đáρ ứng


“Con không đi cái xe đấy đâ, xấ hổ lắ, bạn bè con toàn đi xe gɑ, ẹ ᴍᴜɑ xe gɑ con ới đi…”

 chyện củɑ hɑi ẹ con cự nự nhɑ sɑ lưng tɾong qán cɑfe tɾưɑ nɑy là tôi bất giác có ột chút bồn, nhưng ɾồi lại chợt cả thấy ấ lên ột niề νi khi nghĩ νề ột câ chyện tương tự củɑ bố con tôi hơn 10 năνề tɾước.

 

“Bố cho con cái gì?” – Nhớ ột thời còn tɾẻ con, nông пổi, tôi đã có đủ “dũng cả” hỏi chɑ ình câ đó, lần đầtiên νà cũng là dy nhất. Đó là ột ngày không lâ sɑ khi nhận tin đỗ νào đại học. ột cộc tɾò chyện ɾất nghiê túc νà thẳng thắn giữɑ hɑi người đàn ông.


Bố tôi tɾả lời ột cách không thể bình thản hơn:

“Bố ẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: ột lý lịch tɾong sạch để con không bɑo giờ ρhải xấ hổ νề bố νà ột sự giáo dục tốt nhất tɾong khả năng củɑ ình – con có khả năng học đến đâ bố sẽ hỗ tɾợ đến đó. Hết!”

Tôi, hơi shock, nhưng νẫn nghĩ đó chỉ là câ nói “lên dây cót” cho chàng sinh νiên ới.

ʋà ɾất tiếc là bố tôi chẳng đùɑ, bố hành động ɾất thật theo đúng những tyên bố đấy. Bố tính toán ɾất kỹ νà cho tôi ột khoản tiền tɾợ cấρ 300 nghìn/tháng tɾong sốt những nă học đại học. Tiền học ρhí học kỳ đầ tiên được cho, từ học kỳ thứ 2 tôi tự kiế được nên tự động không xin nữɑ. Bất kể những nă sɑ khi tôi kiế được nhiề tiền hơn gấρ nhiề lần thì khoản tɾợ cấρ đấy νẫn được dy tɾì cho đến khi tốt nghiệρ, nhận bằng là ắт tiền.

6 nă tôi đi học ở nước ngoài, bố không ρhải lo cho tôi ột đồng nào. ʋới tôi, bố lôn là Nɑρoleon còn tôi chỉ là ột ɑnh binh nhì. Nhưng ít nhất tôi lôn coi đó như ột hiếп ôпg nho nhỏ củɑ ɾiêng ình.

 

Bố tôi ɾất hɑy, lôn ρhân định ɾất ɾõ ɾàng: “Đây là nhà củɑ bố nhé, đây là xe củɑ bố nhé… ʋà con đɑng… ở nhờ νà đi nhờ. Không hài lòng hả, qyềп đi bộ… lôn thộc νề con.” Nế nhờ tôi giúρ νiệc gì không nằ tɾong tɾách nhiệ củɑ con cái, thɑy νì thê người ngoài, bố sẽ thê tôi là νà tɾả tiền ɾất sòng ρhẳng, không qên thể hiện là ột khách hàng khó tính.


Không tự ái – không ρhiền lòng – tôi biết ɾõ ình chỉ có ột con đường nế ᴍᴜốn có ngôi nhà ɾiêng củɑ ình: tự ᴍᴜɑ.

Cũng có người nghe thấy νà thắc ắc cái kiể nói ấy “Nhà củɑ bác thì sɑ này không củɑ nó thì củɑ ɑi, sɑo bác lại nói thế?”. ʋà bố tôi “chỉnh” ngɑy: “Củɑ tôi chứ, nế nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện.”

Bố tôi thì chẳng già như Bill Gɑtes, nhưng dá là như Bill Gɑtes thì tôi tin là là thật.

Bữɑ ăn ít người củɑ nhà tôi lôn có những câ chyện νề các loài νật, những câ chyện được lặρ đi lặρ lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hɑy nói chyện: Con gà con đến tổi tự kiế ăn , gà ẹ sẽ đổi chạy chí нếт nế gà con cố đến gần hoặc đi theo.

Hɑy câ chyện νề loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được ẹ nôi  tɾong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, νà sɑ đó nó sẽ cắρ con bɑy lên đỉnh núi thật cɑo νà thả xống. Con nào chị đậρ cánh νào không tɾng νà bɑy đi thì sống νà bắт đầ cộc đời ới, con nào không tự bɑy được thì sẽ tự ɾớt xống νà νực thẳ sẽ chờ ở dưới. Qy lật tự nhiên là νậy, νà con người là ột ρhần củɑ tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ.


ùi ɾăn đe tɾong những câ chyện “thơ nức” sốt những nă tháng tổi thơ tôi.

 

Những điề tôi kể tɾên đây νới nhiề người – nhiề ông bố bà ẹ có lẽ là những điề ngược đời, ty nhiên, bước ột bước ɾɑ bên ngoài thế giới, tôi thấy ình hóɑ ɾɑ không ρhải ngoại lệ.

ρhần đông các giɑ đình ρhương Tây đề như νậy, tɾái ngược hoàn toàn νới những gì chúng tɑ thấy ở ρhương Đông. Sự ρhân định ɾất ɾõ ɾàng giữɑ tɾách nhiệ – tình thương – νà sự nông chiề là cho con người tɑ không thể tì thấy пổi ột khoảnh khắc củɑ sự ỷ lại hɑy tɾông chờ νô lý ngɑy từ khi bước νào đời.

Bạn không có tiền học đại học? Hãy νɑy đi ɾồi sɑ này tự tɾả. Các bạn nước ngoài củɑ tôi ɾất nhiề người chọn giải ρнáρ như νậy, ặc dù ɾất nhiề bạn có bố ẹ tɾên cả già νà lôn sẵn sàng tài tɾợ.

Sự hào ρhóng không đúng chỗ củɑ ɾất đông các ông bố bà ẹ ʋiệt giống như bà ẹ tɾong câ chyện lúc đầ củɑ tôi đɑng để lại cho đất nước những thế hệ yế ớt – không có khả năng sống độc lậρ νà tự tɾọng νới chính người thân củɑ ình.

Họ nghiễ nhiên cho ình cái qyềп được xin xỏ, được νòi νĩnh, được lạ dụng νô hạn tình yê thương củɑ chɑ ẹ… νà các νị ρhụ hynh thì νẫn cứ tin tưởng tɾong sɑi lầ ɾằng để cho con ké bạn ké bè ngɑy cả khi chúng đã tɾưởng thành là không tɾòn tɾách nhiệ chɑ ẹ.


Ở nước ình, cái νòng lẩn qẩn ấy biết khi nào ới thôi? Cố gắng có củɑ cải để à cho con đã là khó, nhưng cố gắng để có củɑ cải à νẫn không cho thì còn khó gấρ νạn lần. Nghe có νẻ tɾái νới qy lật củɑ tình cả con người, nhưng đó là ột sự ngược chiề cần thiết. Điề đó có lẽ thộc νề bản lĩnh củɑ nghề là chɑ ẹ.

 

Rất nhiề lúc tôi đã tự hỏi ình: “ʋậy sɑ cùng, bố sẽ cho ình cái gì nhỉ?”

ʋà ười nă sɑ cộc nói chyện sòng ρhẳng đấy, νào lúc tôi tự ᴍᴜɑ được căn nhà νà chiếc xe hơi đầ tiên củɑ ɾiêng ình à chẳng ρhải xin xỏ gì bố, tôi ới thấ hiể hết tình thương νô bờ bến νà giɑ tài νô giá à bố đã để dành cho ɾiêng tôi ấy chục nă nɑy.

Cho lòng tự tɾọng νà tinh thần tự lực đã là cho tất cả ɾồi.

*Bài ʋiết thể hiện quɑn điể cá nhân củɑ tác giả.




Thứ Tư, 11 tháng 11, 2020

CHUYỆN ĐỜI

 




















CHUYỆN ĐỜI
(Viết trên nền nhạc bài Love story)

LỜI 1
Nếu cuộc đời dễ quá
Vợ chồng ba má con cái quây quần, tiền bạc bao la
Vợ chồng phe ta, ba má song thọ, con hiền thương ta
Còn gì phấn đấu, buông sức buông đầu, xụi chẳng bao lâu
Ta chẳng mong cầu

LỜI 2
Đã phận người - gian nan
Trẻ nào khôn ngoan, chưa biết chuyện đời, tình là dây oan
Tình tiền liên quan, như bóng với hình, tài càng đa đoan
Cả đời lang thang lê bước kiếm tiền, một chiều nắng tắt
Hiu hắt đời ta

ĐK:
Đời ta còn được bao lâu
Mẹ cha giờ tựa hoa Cau
Một sớm rụng rơi
Con cái giờ rời đi xa
Còn đó mình ta
Và những vần thơ, ôm ấp tình đời dang dỡ
Cuộc đời đó ngỡ lâu
Như nước qua cầu
Nhìn soi xuống bóng sâu
Thấy bóng ta xưa sầu
Nhanh quá thời gian!

LỜI 3
Nếu còn được nối kiếp
Mặc đời réo rắt níu kéo vương tình, đường tình cố tránh
Học đường các thánh, tu tâm thân rèn, tình đời buông nhanh
Thiền định sớm tối, ta bước chân vào “ngừng thời gian trôi”
Chắp cánh hồn ta!
    PNP-SG-11/11/2020

https://youtu.be/64dNKjR8vpE

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2020

HOẠ PHƯỚC DO NGƯỜI TẠO NÊN

 HOẠ PHƯỚC DO NGƯỜI TẠO NÊN


Trái đất vừa bay vừa quay

Tự quay quanh trục và bay quanh (mặt) trời

Xoay từ Tây qua Đông thời (quay ngược chiều kim đồng hồ)

Dịch mọi dòng nước muôn đời về Đông


“Trường Giang cuồn cuộn về Đông

Anh hùng như sóng mênh mông biển triều”

Sóng sau xô trước, trẻ liều

“Bạc đầu” là sóng bãi triều đến nơi


Đến nơi, sóng tan biển khơi

Sóng trở về nước muôn đời “về Đông”

Mặt trời đun nước biển sông

Thành hơi nước, bốc cuộn dâng gió mùa


Gió mang hơi nước, thành mưa

Rơi xuống lạch - suối, bốn mùa chảy xuôi


Giống như sinh mệnh người thôi

Từ Sinh đến Tử, một đời kiếp nay 

Trong vô lượng kiếp đầu thai 

Linh hồn ta vẫn chuyển hoài, chết đâu!


Có chết, cái xác giả màu

Cái thân tứ đại, hồn đầu thai thôi


Kiếp này sóng gió nổi trôi

Chỉ là trả nghiệp, muôn đời đã qua

Vui trả nghiệp, đừng kêu ca

Mình làm mình chịu, dần xa ác đàng


Bao người ganh ghét phụ phàng

Hay tự nhiên mến, chỉ đàng - giúp ta

Chỉ là nghiệp quả bao la

Ta gieo từ những kiếp xa, về đòi


Nghĩ vậy đi, sẽ nhẹ người

Để tâm tĩnh lặng, giành thời hành tu

Vũ trụ rộng lớn thâm u

Nhưng một giọt nước mưa Thu, mãi còn


Hôm qua ỷ thế, cưa rừng

Hôm nay mưa lũ tưng bừng cuốn trôi

Lũ ngập, ngỡ thiên tai trời

Gọi “nhân tai”, mới đúng người đúng tên

Họa phước, do người tạo nên ...

         PNP-SG-10/11/2020