Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

CHUYỆN BI THƯƠNG


CHUYN BI THƯƠNG
(Phóng tác từ chuyện thật)

Tôi có người bạn nghề giáo viên
Hiền lành chất phác nhường nhịn quen
Hơn hai chục năm tình thân thiết
Hiểu gia đình anh, tôi trước tiên

Anh cưới cô bạn cùng chung trường
Con gái một gia nghiệp thương trường
Gia đình buôn bán người kẻ chợ
Lật lọng điêu ngoa vẫn thói thường

Vợ anh lấy chồng chưa biết khâu
Nút áo có đứt, mua áo mau
3 anh, gái một, nhà chiều chuộng
Nên lúc hờn giận, nói nghĩ đâu

Bất hòa cha mẹ với anh em
Xô xát vợ chồng anh khổ tâm
Thêm vợ nằn nì đêm khóc lóc
Đòi về bên vợ cho đỡ đần

Tội nghiệp cho anh, cưới lần đầu
Chưa biết cuộc đời lắm bể dâu
Thật thà sao hiểu người kẻ chợ
Lục bóp trộm thư ôi tức sầu

Chó chui gầm chạn, kiếp rể buồn
Chịu lép nhục cho vợ con hơn
Nhưng anh đã sai, tâm lý nữ
Lấn được trèo đầu, không xuống luôn

Chịu cảnh tiền anh là tiền em
Tiền em cũng là tiền riêng em
Ra vào khép nép “chó gầm chạn”
Mười mấy năm rồi, hư hỗn quen

Dành giụm ky cóp cất được nhà
Trên đất bên vợ, tên má già
Nuôi con 2 đứa trông đĩnh ngộ
Mình hèn nhượng bộ, con tiến xa

Anh ráng tu thân hay ngồi thiền
Hóa giải tâm tư những ưu phiền
Nhưng xui má vợ đôi mắt quạ
Sợ anh tu thiền lâu hóa điên

Cạnh khóe xúi con chớ cho chồng
Có thời gian rảnh nó ở không
Ngồi thiền nó điên lên bóp cổ
Là chết cả ổ, có biết không

Nhịn má nhịn anh nhịn cả nhà
Nhịn cả con chó, cấm la cà
Tâm tư thời gian như trầm tích
Ngày kia tai biến, ngã ngang ra

 Liệt tay trí nhớ mất 4 phần
Bò lê bò lết tự lo mình
Tự lo thang thuốc còn nghe chửi
Cái đồ bệnh phu giáo cù lần

Bám víu làm chi, có ai thương
Không chữa, bệnh thêm là xong luôn
Đành thôi cất bước về cha mẹ
Dưỡng bệnh nuôi thân, tiền nuôi con

Ở đời xa mặt hay cách lòng
Vợ mới bốn mươi xuân tái bừng
Mới đầu còn ngại vui lén lút
Nạ dòng ăn quen, công khai luôn

Đúng cảnh “con sai, vợ nó sài”
Cưới mẹ được con mới lãi đôi
Đập đá sướng luôn con gái - mẹ
Lây nghiện cho cả thằng con trai

2  đàn bà nuôi 2 thằng ghiền
Tiền hút không đủ nó đánh điên
Vợ vẫn nã tiền anh thầy giáo
Nói để nuôi con tốn như thiên

Thầy giáo mặc cảm nhà vợ chê
Một năm đôi bận ghé chốn mê
Khi đã tỏ tường ôi đã lỡ
Một mái nhà xưa không lối về

Đau khổ tai biến thêm một lần
Lần này bất toại yếu toàn thân
Anh uống nhầm thuốc hay cố chết
Lúc tôi đến thăm mắt mở trầng

Tắt thở từ lâu mắt cứng rồi
Dầu tôi cố sức vuốt ngược xuôi
Thôi đành khâm liệm anh mở mắt
Góp tiền đi thiêu một kiếp người

Trở về cốt tro Bình Hưng Hòa
Tôi đem đến cho mẹ anh già
Trong lòng bâng khuâng ôi chua xót
Tôi mà là anh, chết khối ma

Giết người đương nhiên trả mạng rồi
Tự tay quất kiếm ngang cổ người
Trở kiếm moi gan coi bao lớn
Chém hết, tự thăm địa ngục chơi

Nhưng anh đã chọn đường nhịn hèn
Chắc còn mong con nghĩ thương mình
Đàn bà mê sướng, nghiện mê thuốc
Chúng có đến anh, chỉ moi tiền

Anh đã sai rồi anh giáo ơi
Ta sống giữa đời bạc như vôi
Hiền lành mất nước, đời tan nát
"Con xài vợ sai", nhà tan thôi !
PNP-SG07/7/2015

LỪA GẢ BÁN


LA G BÁN

Ngày xưa lừa bán hàng gian
Nay còn lừa gả chàng - nàng thối thây
Ai lấy chồng vợ đầu tay
Kinh nghiệm chưa có, nghe đây tránh lừa !

----------

Đừng tưởng rằng trông xinh - tốt đẹp
Bằng cấp học là óc thông minh
Ở nhà lười biếng hôi rình
Thay đồ liệng đất mẹ rinh giặt dùm
                                                                              
Ăn thích ngon nhưng không biết nấu
Sợ tay xấu, mẹ dấu, khoe tài
Gái tôi xinh xắn học dài
Anh nào làm rể, cho ngay căn nhà
Ai nghi má vợ ranh ma
Lừa tống thằng rể hàng ma không thèm

-----------

Đừng tưởng rằng con cha cháu cụ
Nhà giàu sụ, không lú không Bê
Vô phúc còn ôm cả nghề
Chích phê đổ bác, đam mê đèo bòng
Cha mẹ dỗ như chiều vong
Văn dốt võ dát, chỉ bằng cấp cao
Ai làm dâu, cho nhà lầu …
Lừa mong tống khứ nợ sầu sang ta …

---------------

Hàng ế trương mới dương khuyến mãi
Chứ đức tài có cái gì đâu
Thạc sĩ xinh gái nhà lầu
Đẹp trai - tiến sĩ lương đâu 5 ngàn (usd)
Lấy rồi ôi quá gian nan
Bỏ thương vương tội, lỡ làng duyên xanh
Lấy lần đầu, mấy chị/anh
Đủ khôn sáng suốt tránh nhanh quả lừa

----------

Ngày xưa lừa bán hàng gian
Nay còn lừa gả chàng - nàng thối thây !
Ngu tham chết, bịnh gì đây
Xứ lừa thời đểu rẫy đầy hầm chông …
PNP-SG07/7/2015

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

HAY & DZỎM

Bỏ thi môn Sử, hs xé tài liệu Sử quăng trắng trường !

HAY & DZM

Văn hay như Lịch Sử
Sử hay như cuộc đời
Sử dzỏm - Văn chế ẩu
Văn dzỏm, như bịa hài

“Sử viết” bởi bên thắng
“Sử thật” ghi miệng đời
Khi Sử như văn phóng
Kẻ thích Sử, dở hơi

Cải Lương hay như Kịch
Kịch hay diễn như Phim
Phim hay như đời thực
Ngược lại, đầy vô duyên

Phim dzỏm xem như Kịch
Kịch dzỏm như Cải Lương
Cải Lương dzỏm - Hát Bội
Hát Bội dzỏm, múa điên
PNP-SG05/7/2015
Thí sinh duy nhất thi môn sử ở Nghệ An

Vì đâu nên nên nỗi học sinh chán môn Sử ?

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

KHẤT THỰC


KHT THC
Khất thực không phải vì nghèo
Khất thực là để người eo mở lòng
Lòng người như mạch giếng thông
Càng cho càng nước ngọt trong dạt dào
PNP-SG05/7/2015

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

CUỘN CHỈ THỜI GIAN


CUỘN CHỈ THI GIAN

Tóc ngày một ít
Khóe nhăn càng nhiều
Quyền cước được chút
Thở vùi như trâu

Đáng ghét làm sao
Tháng năm như trộm
Lén lấy xuân xanh
Để chừa tuổi muộn

Xưa dại mong lớn
Mong sớm khôn già
Được là quan trọng
Chẳng bị ai la

Nay lớn khôn ra
Mong cha mẹ chửi
Dù nát mấy mươi
Sợ đời thui thủi

Cuộn chỉ con cúi
Quỹ lùi thời gian
Gỡ xoay về cuối
Càng mỏng càng nhanh

Xin cho thời gian
Đừng nhanh, chậm lại
Đổi bao già khôn
Về thời trẻ dại
PNP-SG04/7/2015

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

MIỀN TÂY HÔM NAY


MIN TÂY HÔM NAY


“Miền Tây gạo trắng nước trong”
Chà gạo trắng quá, nay em chổng mông đau khớp giò
(Gạo chà bóng quá hết lụa cám, ăn thiếu Vitamin B bị viêm khớp)
Nước trong quá, Cá sợ mò
Phù sa đập chận, Cá - Cò vắng tanh
Xưa nước đục, gái trắng thanh
Nay nước hết đục, gái đành qua Tây
Được mùa giá rớt đắng cay
Bỏ đồng trai bán sức cày tha hương
PNP-SG-02/7/2015

Sắp hàng cho mấy tên Đài Hàn chọn mua về làm vợ

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

ĐỒNG DAO CHẶT CÂY HN


ĐNG DAO CHT CÂY HN


Hà Nội chặt cây, giông bay sét nổ
Cột điện cây đổ, nóng bỏ áo quần
Tin hót mạng rần, mất tăm tượng đái

Ngoài kia Đông hải, giặc lái dàn khoan
Lúc chậm lúc nhanh, loanh quanh thò thụt
Tưởng thú người thực, bỗng vụt lên đài

Thiên thời năm nay, xem ra ngoạn mục
Ăn bẩn chấp nhục, chuẩn phục cao bay
Sấm sét ra tay, tận tai phúc đáo …
PNP-SG-30/6/2015



THIÊN NHIÊN KỲ THÚ 2


THIÊN NHIÊN K THÚ 2


Thú hoang chẳng hề có mái nhà
Chẳng thuốc - bệnh viện, nơi dưỡng già
Phơi nắng phơi mưa ăn uống sống
Vẫn khỏe và nhanh hơn người ta

Bí mật nơi đâu ? Nếu con người
Học được dưỡng sinh nơi đất trời
Đã ban tặng cho loài hoang thú
Thêm phần thông minh, quá tuyệt vời

Thú Cỏ thú Săn đều giống nhau
Ăn sống nuốt tươi, nấu nướng đâu
Vi lượng khoáng chất còn nguyên vẹn
Ăn sống đồ sạch, tốt biết bao

Ngày nay nạn ô nhiễm môi trường
Thịt cá ăn sống là “đoạn trường”
Rau quả cá tôm nếu được sạch
Chế biến ăn sống, tuyệt vời luôn

Con người quá kỹ che nắng mưa
Từ chối thuốc trời, đâu biết ngơ
Tắm được mưa trời, thân chắc khỏe
Quen ra nắng gió, bệnh vặt thua

Cảm xúc quá độ, hại con người
Loài vật thản nhiên nên sức trời
Thả lỏng hòa đồng theo trời đất
Hễ được rảnh chút là nghỉ ngơi

Không có tham vọng, khỏi mưu sâu
Khỏi uốn lưỡi - lưng, khỏi cơ cầu
Khỏi lo diễn tuồng nhọc tâm - xác
Khỏi nghĩ - làm ác, trữ tiền nhiều

Thú chẳng tham lam chiếm hữu tình
Chẳng quá yêu ghen làm khổ mình
Thản nhiên kết đôi bình nhiên sống
Nếu phải chia xa, chẳng lụy phiền

Thú cũng sinh con cũng nuôi con
Đến khi đủ sức là tách luôn
Kiếm ăn, cạnh tranh, đời dạy chúng
Tuyệt không ôm ấp chẳng bao dong

Không bao biện con, không lụy phiền
Khi con cái chẳng theo ý mình
Mỗi đứa trời ban riêng năng khiếu
Đại Bàng bay cao, Báo chạy nhanh

Đến khi già yếu, chết tự nhiên
Hay bị làm mồi cho thú săn
Thản nhiên đón nhận, coi cái chết
Là điều tất yếu, khỏi lăn tăn

Con thú khi chết không cần chôn
Thân xác thịt da trả thiên nhiên
Dưỡng nuôi thú hoang, chim - mối - kiến
Sự sống tuần hoàn, mưa nắng tuôn
PNP-SG-02/7/2015

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

HÀM CHÓ KHÓ MỌC NGÀ VOI


HÀM CHÓ KHÓ MC NGÀ VOI

Hàm Chó làm sao mọc Ngà Voi
Lý đời xưa nay vẫn thế thôi
Làm thú ăn cỏ, bị ăn thịt
Sói bầy vừa đi, Cọp vào xơi

Đâu tự nhiên Nước giàu văn minh
Quốc gia nề nếp tốt bao năm
Ngấm sâu dân chúng vào lãnh tụ
Mới xuất nhân tài độ chúng sinh

Những nơi tín ngưỡng Giê-hô-va
Hay gốc Thiên Chúa ngàn năm qua
Tư duy minh triết, xuyên gian khó
Rất đông nhân tài, nước tiến xa

Hãy nhìn nước Mỹ - Anh - Châu Âu
Văn minh rất sớm, tài nguyên đâu
Nhưng nhờ kỹ thuật và khoa học
Lợi thế thực dân, văn minh giàu

Nơi đông đạo Hồi, đạo chiến binh
Nhất là Hồi giáo lối cực đoan
Nước nghèo dân hung đời lạc hậu
Không sẵn mỏ dầu, khổ chết luôn

Đất tốt cho khủng bố cực đoan
ISIS cờ đen giết tan hoang
Vì sẵn niềm tin “Tử vì đạo”
Giết người tàn bạo, lên thiên đàng

Nơi đạo Phật - Nho, dân nhịn - hiền
Đất nước nghèo lâu nhưng yên bình
Nơi đây xui vào tay khủng bố
Thì ôi chết khổ, khờ me kinh

Á chiến - Đông Dương quá bạo tàn
Hậu quả dân hiền chết lan tràn
Phật Giáo Nho Giáo quen hèn nhịn
Gặp ác bậc siêu, chết kinh hoàng

Châu Á ngoài Nhật học canh tân
Có Sing - Đài - Hàn với Hongkong
Ảnh hưởng Mỹ - Âu thay tư tưởng
Mới giàu văn minh đến khó lường

Tư tưởng quẩn quanh lũy tre làng
Cá gỗ, rau Má, … dẫu lọng vàng
Hàm Chó ngà Voi sao mọc được
Chỉ “Nam đa trá, nữ đa tình”

Á Châu Phong kiến đến Thực Dân
Rồi qua trào Sản, vẫn quẩn quanh
“Người không vì mình, trời tru diệt
Đất rộng dân đông, nghèo - thong manh

Vẫn “Người làm quan, cả họ nhờ”
Học vẹt học gạo, học đến khờ
Cúi đầu xu nịnh kẻ ác mạnh
Tiến sĩ đầy chành, giàu khôn mơ

Chỉ vài thằng cướp chĩa súng nòng
Bắt nạt muôn người, sợ lưng khòm
Cướp đất hiếp vợ bán con gái
Hèn nhục cúi đầu, “trí thức Tôm”

Vẫn biết là sai, nhưng quen hèn
Yên thân, háo danh, thích tiền - quyền
“Sống trong triết, chết vùi trong Mác”
Người vứt thùng rác, mình thờ - điên !
PNP-SG30/6/2015


THIÊN NHIÊN KỲ THÚ 1


THIÊN NHIÊN K THÚ 1


Nhìn Sư Tử cái săn Linh Dương
Rình con già yếu hay bị thương
Tách đàn lơ đãng đi chậm lại
Lập tức đuổi theo vồ ngã luôn

Chưa kịp thưởng thức ăn con mồi
Sư Tử đực to xông đến rồi
To xác chạy chậm không săn giỏi
Đành giỏi bắt nạt cướp con mồi

Sư đực ăn trước những phần ngon
Xong đến Sư cái rồi Sư con
Đàn Sư ăn xong, lòng - xương bỏ
Là phần Linh Cẩu với Chó hoang



Không Sư đực tranh, Linh Cẩu đông
Quây vào uy hiếp cướp mồi ngon
Sư cái yếu thế đành bỏ chạy
Dựa đàn tranh cướp, chuyện bình thường

Còn trơ bộ xương dính chút gân
Lại đến bữa tiệc của Kên Kên
Rỉa cho bằng sạch xương trắng phếu
Lũ kiến dọn luôn vết mau loang

Ít ngày phân hủy, xương sườn rời
Kền Kền cắp xương bay lên trời
Thả xuống tảng đá, xương vỡ vụn
Nuốt tiêu hóa xương luôn mới tài

Linh Dương 3 tạ, còn xương đầu
Những khúc xương nặng, Kền thua sầu
Còn đâu thiên nhiên vô cùng kiệm
Chuyển hóa bằng hết, mất đi đâu

Thiên nhiên hoang dã, theo luật rừng
Mạnh được yếu thua, chẳng ngại ngùng
Cha con đồng loại giành ăn tuốt
Giống xã hội người thuở dã man
PNP-SG-01/7/2015