Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

NGỘ NHẬN


NGỘ NHẬN
Phạm Ngọc Phương

Tưởng của mình, mới lấy đòi
Của thiên hạ, đâu rỗi hơi giật giành
Trăm năm trong kiếp nhân sinh
Ngộ nhận là gốc khổ mình giận tham

Có 2 thầy trò tăng nhân
Vượt đường xa tới vấn trần bạn tu
Gặp nhau tình cũ lu bù
Đãi đằng ăn uống 2 sư vui vầy
Sư ông thương chú tiểu gầy
Đi theo hầu bạn sáng nay đói mềm
(Con đem đòn bánh tét thêm
Chút về xa có đói thèm lấy ăn …)
Đường về gió mát trăng thanh
Chú tiểu đói bụng bẻ cành bóc nhai
Sư thầy phát giác trễ rồi
Đòn bánh tét đã bị vơi 9 phần
(Cái thằng tham thực cực thân
Bạn cho mình chứ cho phần nó đâu
Nói ra nhỏ mọn cũng rầu
Hậm hực tìm cớ chửi trâu mắng bò)
Đi ngang thầy, hỗn học trò !
(Chú tiểu vội chạy trước lo thầy phiền)
Mày thầy tao, dám đi trên?
(Chú tiểu sợ quá tụt liền về sau)
Tao nào có phải vịt đâu
Mà mày lùa chứ tên đầu đất kia
(Con đi sao, thầy cũng la
Đi ngang, sau - trước, phải là đi sao?)
Hổng biết, trả bánh cho tao …

Chuyện vui nhưng ngẫm thầm đau
Tưởng chồng vợ của riêng sầu mới ghen
Động thủ to tiếng ngày đêm
Da thịt chồng vợ cũng mềm như ta
Cũng si mê, cũng hào hoa
Ta ưa mới đẹp như là họ thôi

Nhầm đây mới hại chết người
Cứ đòi cái nắm tay tôi vương quyền
Vua nổi muốn được trời riêng
Phải giương cao ngọn cờ thiêng đổi đời
Dân tộc, dân chủ, dân … hời
Dây cày có ruộng, đổ trời dân theo
Thành công dân vẫn … hoàn nghèo
Nhiều anh tín dại đòi đeo nhức đầu
Đấu tranh trâu đánh tránh đâu
Hận thù vay trả mãi sầu quẩn quanh
Dụng bạo lực, xóa bạo hành
Độc tài hơn sẽ thế anh độc tài
 Nếu người hiểu gốc họa tai
Hiểu đời vay trả, chọn dài đường đi
Thông tin mạng-báo-ti vi
Thấm chân-thiện-mỹ, dân thì tỉnh ra
Ai muốn nghèo khổ can qua
Bảy phần dân hiểu vua mà (lừa gạt) chẳng xong
Bảy phần dân chúng đồng lòng
Nước không nâng nữa thuyền mong nổi gì
 Dễ trị dân chúng ngu si
Hứa - gậy - cà rốt chúng thì theo thôi
Tối tăm tin hứa xa vời
Nhận thức đến lúc, đổi thời văn minh
Nôn nóng quá, khổ người-mình 
Đấu tranh đổ máu điêu linh bởi nhầm !
PNP21/8/2012

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

LUẬN CHIẾN TRANH

LUẬN CHIẾN TRANH
Phạm Ngọc Phương

Chiến tranh là một cuộc chém giết
Giữa người lạ chẳng hận thù biết nhau
Tranh lợi quyền cho những kẻ to đầu
Biết rõ nhau thậm chí là thân thuộc

Đã chiến tranh bất chấp dùng mưu độc
“Binh bất yếm trá” xin người đừng quên
Gà cùng mẹ, bôi mặt khác đá liền
Vu “kẻ thù” khỏi run tay tàn sát

Giết vài người đã nên danh tàn ác
Giết triệu người vẫn được tiếng vĩ nhân
Lời dối nhỏ thiên hạ dễ bóc trần
Lừa vĩ đại không nhiều người biết được

Sợ chết tù cùm gông ham quyền tước
Nên người đời dẫu biết miệng ngậm thinh
Và thời gian cùng kẻ ác đồng tình
Đúc thần tượng bằng máu xương đồng loại

Hít-Le sống tưởng Quốc yêu cuồng dại
Lúc đoạn thời hạ lệnh triệt tàn hoang (1)
Tướng dưới quyền mới thảng thốt bàng hoàng
Nhận chân ra kẻ độc tài ích kỷ

Đã chiến tranh sẽ xảy theo luận lý
Bất nhân hơn, tàn bạo giết thắng hơn
Khủng bố trắng, khích toàn dân căm hờn
Hướng hờn căm vào “kẻ thù” triệt hạ

Đã chiến tranh đâu ngại dùng kế lạ
Ngậm máu phun người, tá đao sát nhân
Binh pháp hay, ba sáu kế tuyệt trần
Đẩy huynh đệ đồng bào đường sát họa

Cỗ máy chiến tranh, cỗ xe tàn phá
Đất dụng võ cho bất nhân bạo tàn
Sau chiến thắng đời đói khổ tràn lan
Là hệ quả dụng ác nhân cường bạo

Sau chiến tranh là thời của dối láo
Ngu cầm tiền, điên giữ súng, lừa loa
Bên thắng cuộc thượng đỉnh cao mắt lòa
Bên thua trận chết mòn câm tù tội

Hãy nhìn xem, lịch sử dài nhân loại
Đã trải qua bao cuộc chiến xương chồng
Trải nhục vinh, máu lệ chảy thành sông
Mà dân đen vẫn một đời cơ cực

Ôn cố tri tân, hiểu là sửa được
Chớ đam mê đổi đời bằng chiến tranh
Thời ác sau hơn ác trước đã đành
Mà lòng nhân đạo đức càng suy bại

Muốn đổi đời phải cố công nhẫn nại
Xây đẹp giàu bằng công sức cần lao
Khuyến học tập khuyến đạo đức cao trào
Và chọn ra người tâm-tầm lãnh đạo

Muốn đổi đời phải hạ lòng cao ngạo
Tự tu thân công khó học ngày đêm
Góp ý nhau mềm mỏng nhẫn kiên bền
Đừng xem nhau như kẻ thù, mới được
PNP10/5/2012

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

MƯA XUÂN SÀI GÒN


MƯA XUÂN SÀI GÒN
Phạm Ngọc Phương
(Hình minh họa mượn trên mạng)

Sài Gòn sớm nay chợt mưa xuân
Hạt nhỏ mịn êm rơi thì thầm
Mưa đậu nhành xuân bung mắt biếc
Mưa nhập hồn xuân tái bâng khuâng !

Ô hay cây Bưởi đã ra hoa
Trồng đợi bao năm ngỡ đực già
Vô vọng chợt nay hương xuân ngát
Dâng đời chùm thơm trắng ngần hoa

Mấy mùa xuân tái hái cô đơn
Cảm cánh Đào phai phận tủi hờn
Xuân sắc dâng đời ôm héo rụng
Âm thầm tàn theo nắng chiều vương

Ngước nhìn trời xuân đón mưa rơi
Giọt nhỏ tình xuân, luân lệ người
Thấm mưa xuân tái sa hồn lệ
Hay lệ hồn dâng hóa mưa rơi?
PNP-SG14/02/2013

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

CẢM THÔNG


CẢM THÔNG
Vợ nhà nằm cữ đưa chồng
Hai trăm cầm lấy, đi … thông ở ngoài
Chồng đi chút đã về rồi
Trả vợ trăm mốt tiền tôi còn thừa
Sao nhanh đến thế, lại dư?
Chồng : ờ tranh thủ … thông từ nhà bên
Vợ tức, nó dám lấy tiền?
Khi nó ở cữ em xiên đồng nào? …
PNP-SG28/01/2013

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

GỬI MÙA ĐÔNG XA NẮNG SÀI GÒN


GỬI MÙA ĐÔNG XA NẮNG SÀI GÒN
Phạm Ngọc Phương
(Mến tặng jo !)

Biền biệt phương trời em có hay
Niềm thương như lá trút rơi đầy
Vàng đi cho lá xanh trở lại
Gởi chút thơ lòng theo gió mây !

Anh gửi trong thơ chút nắng vàng
Sài Gòn Xuân đến nắng mênh mang
Gói cả lá Mai xanh vừa bứt
Chờ đóa Mai vàng khoe Tết sang

Nơi ấy vẫn mùa Đông tuyết bay
Lời thơ hoa nắng ấm tim người
Xua đi giá rét căng căng má
Xuân đến thơm hồng trên nét môi
PNP-SG26/01/2013

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

GHEN HẾT HỒN


GHEN HẾT HỒN
Phạm Ngọc Phương

“Bánh mì phải có pa tê
Đàn ông phải có máu dê trong người”
“Ớt nào mà ớt chẳng cay”
Gái ghen chồng tới cỡ này mới ghê

Có ông bệnh sắp … trần … lìa
Thều thào trăng trối thảm thê vợ hiền
Anh có … bí mật … dấu em
Anh mà … không nói … chết rèm … mắt giương
Thôi anh, mọi cái vô thường
Ngã 3 sinh tử còn vương vấn gì
Không em, anh trót … đã đi …
Ngủ với cô Thùy, thân nhất bạn em
Em biết, căm quá, nên đem
Đầu độc anh đó, chứ thèm nói đâu
Em tự thấy, quá ác sâu
Anh chồng trợn mắt, ngoẻo đầu … đi luôn ! …
PNP-SG01/02/2013

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Vợ Gấu


THƠ TẾU : VỢ GẤU

Ai thoát vợ gấu ta theo với
Trở lại ngày chưa vướng bụi hồng
Tự thuở chim ngu hoa rủ bướm
Ngàn năm thương nhớ lúc thong dong
PNP-SG31/01/2013
(Nhái khổ thơ của Huỳnh Văn Nghệ)

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

VĨNH BIỆT PHẠM DUY



VĨNH BIỆT PHẠM DUY
Phạm Ngọc Phương

Phạm Duy Phạm Duy
Giờ phút chia ly
Người đã quay về
Nơi mãi không lìa
Cội rễ chân quê
Tình khúc đam mê

Phạm Duy Phạm Duy
Người dẫu qua đời
Lời hát cao vời
Còn mãi chơi vơi
Đọng trái tim côi
Dù có xa xôi

Đời đó qua nhanh
Chín bốn xuân xanh
Lá úa xa cành
Sau lá xanh rờn
Rũ hết tâm hồn
Về đất quê hương

Chim Bắc cành Nam
Giọng hót buồn mênh
Nhạc khúc siêu hình
Dân khắp 3 miền
Lửa khói điêu tàn
Hoài nhớ không quên

“Tôi yêu tiếng nước tôi
Từ khi mới ra đời …”
Nay trở về rồi
Ôm mãi chẳng rời
Mẹ nước yêu ơi
Nhận lấy con côi

Phạm Duy Phạm Duy
Tình khúc lâm ly
Người dẫu xa lìa
Hồn phách quay về
Kiếp mới nơi quê
Thỏa khúc đam mê

Phạm Duy Phạm Duy
Người đã ra đi
Tình ca bất hủ
Sầu ca bất tử
Hùng ca chói sử
Nằm mãi nơi sâu
Triệu trái tim đau

“Nghìn trùng xa cách
Người đã đi rồi
Còn gì đâu nữa
Mà khóc với cười”
PNP-SG28/01/2013

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

ĐIÊN NÀO ĐIÊN HƠN?


ĐIÊN NÀO ĐIÊN HƠN?
Phạm Ngọc Phương

Mỗi người một kiểu điên riêng
Chẳng qua chưa biết tưởng hiền vậy thôi

Kẻ điên quyền chức suốt đời
Cúc cung đóng kịch để ngoi đoạt quyền

Kẻ khác lại điên vì tiền
Thâu đêm suốt sáng đảo điên vì vàng

Điên tình đắm đuối chàng nàng
Năm bè bẩy mối đa đoan bể sầu

Kẻ điên thơ nhạc đêm sâu
Vắt kiệt tim óc để cầu khúc hay

Kẻ điên danh vọng mới gay
Chơi xe chục tỷ mong này nổi danh
Thuế thân đóng, mộng minh tinh
Hoa hậu … môn đó đổi tình lấy hoa
Tài trí thấp, gấp cao xa
Giáo sư dư sáo chói lòa nước sơn
Phận nghèo như thể dân đen
Háo danh khoác lác che hèn dốt dai

Điên anh hùng cũng quá tay
Giết dân cả triệu mong ngày sáng tên
Du côn đầu chợ cuối thôn
Kéo bè nổi loạn cũng dồn nổi danh

Thấp tài hay thích khoe mình
Chẳng qua sợ chúng khinh anh dốt nghèo
Tâm hồn thấp, lấp danh cao
Đổi tiền tỷ lấy dăm hào văn chương

Đời nay sao lắm nhiễu nhương
Sinh ra cám dỗ đủ đường điêu linh
Điên cờ bạc, bán tổ đình
Đỏ đen mê đắm vợ xinh chẳng nhòm
Điên nghiện ngập, chính ma con
Nhà nuôi con nghiện chả còn lư hương
Mỗi khi ma túy cơn thường
Mả ông cha cũng chả thương đem cầm …

Có người bất hạnh điên cuồng
Cởi quần cởi áo đi tuông ngời ngời
Điên dại hồn sướng người ơi
Chẳng bận tâm khổ trước đời nhiễu nhương …

Dân điên khổ người thân thương
Lãnh đạo điên mới trăm đường khổ dân
Đường quang chẳng chịu bước nhanh
Chui lùm gai góc khổ hành người - ta
Mải nhìn theo ánh sao xa
Xuống hố cả nút tưởng là đỉnh cao
Niềm tin mù quáng sa vào
Dối nhau ích kỷ sinh bao đoạn trường

Trăm năm đời đó vô thường
Chỉ là trường học tạm dương thế này
Trong vô lượng kiếp trả vay
Quá điên mê đắm, nợ dầy trả nhanh

Mỗi người một kiểu điên riêng
Chẳng qua chưa biết tưởng hiền vậy thôi
PNP28/11/2012

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

HAI TẨY MƯỜI BA



HAI TẨY MƯỜI BA
Phạm Ngọc Phương

Vào năm hai tẩy mười ba
Lửa đâu trời biển thiêu gà chết quay
Chưa đánh người mặt đỏ gay
Đánh rồi chàm đổ mặt dày còn thua


Tảo đỏ loang sóng biển đùa
Đột nhiên biến sạch chiêng khua ngậm ngùi
Cùi tan nhọt xẹp người vui
Hợp tan tựa giấc mơ đời chiêm bao

 

Rồng lao rắn đú cũng đao
Dương đầu mã vĩ xác đào tràng an
Hỏa sinh thổ tốt thênh thang
Tam kỳ lúa trổ thiên vàng ấm no

 

Châu về hợp phố ăn cho
Buôn so đồng thả trâu bò thảnh thơi
PNP-SG01/01/2013