Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Chú bé đánh giày


Chú bé đánh giày
Phạm Ngọc Phương

Ông nhà giàu dạo bước
Trên phố quen hoàng hôn
Gặp chú đánh giày buồn
Lam lũ gầy khổ sở

Chú nhóc mời năn nỉ
Ông cho con đánh giày
Để kiếm vài đồng gầy
Mua cơm nuôi em nhỏ

Chạnh lòng thương trẻ khó
Ông lơ đãng gật đầu
Có đáng là bao nhiêu
Vài ba đồng tiền lẻ

Giày xong ông móc ví
Đưa tờ 20 đô
Chú bé cầm ngần ngừ
Ông chờ con đi đổi

2 đồng thôi ông hỡi
Đủ bữa tối hôm nay
Anh em con gặp may
Xin ông chờ một chút …

Đã qua 30 phút
Cậu bé không trở về
Ông lắc đầu : chán ghê
Trẻ nghèo hay gian lắm …

Cơm tối xong đứng ngắm
Trăng mới mọc gió hiu
Trong vườn hoa thơm nhiều
Quên bực mình trẻ gạt …

Chuông cửa reo, tiếng quát
Đi chỗ khác mà xin
Nghèo khổ biết phận mình
Lộn xộn tao bắt nhốt …

Ông thong thả cất bước
Thấy một nhóc gầy gò
Đang mếu máo co ro
Giống tên đánh giày nãy …

Có việc gì đấy cháu
Từ từ nói ta nghe
Anh bảo vệ yên nha
Đừng làm trẻ con sợ …

Thằng bé con ấp úng
Hồi chiều nay anh tôi
Cầm tiền của ông rồi
Băng qua đường đi đổi
Chẳng may bị xe cán
Gãy mất chân rồi ông
Đưa tôi 18 đồng
Bảo tìm ông trả lại
Anh tôi giờ nằm liệt
Chỉ muốn xin gặp ông …

Một lần nữa chạnh lòng
Rảo bước theo thằng bé
Đến ổ chuột xập xệ
Gặp thằng anh đang nằm

Mặt xanh tái như chàm
Thở ra tuồng hấp hối
Nói gấp hơi như vội
Xin ông thương em con …

Cha mẹ đã không còn
Con đánh giày nuôi nó …
Nay không may con khổ
Chỉ xin ông việc này ! …

Cho em con đánh giày
Mỗi ngày cho ông nhé …
Kiếm lấy vài đồng lẻ
Mua cơm sống mà thôi …

Chợt thằng anh duỗi tay
Hơi thở lịm như tắt …
Ông già trào nước mắt
Ta sẽ lo em con

Cho ăn học bình thường
Như bao đứa trẻ khác
Cứ bình tâm an lạc
Bệnh viện tiền ta cho …

Thằng anh đã xuội lơ
Hồn bay về thiên giới
Nhân cách nghèo cao vợi
Môi nhợt thoáng nụ cười

Nó sống trọn kiếp người
Dù nghèo nhưng tự trọng
Bao người giàu-danh vọng
Đã chắc gì bằng đâu ! …
 PNP15/10/2009


-          Và đến chiều ngày 05/11/2012, báo Dân Trí đã cập nhật tên tác giả Phạm Ngọc Phương

SỰ KHÁC BIỆT VÀI TỪ GIỮA BÀI THƠ GỐC VÀ BÀI ĐĂNG TRÊN BÁO

Bài thơ đăng trên báo điện tử Giáo dục Việt Nam 10/9/2012 và dân Trí 15/9/2012
Bài thơ gốc đăng trên blog yahoo của Phương tử năm 2009
Cậu bé đánh giầy

Ông nhà giàu dạo bước
Trên phố quen hoàng hôn
Gặp chú đánh giày buồn
Lam lũ gầy khổ sở

Chú nhóc năn nỉ mời :
Ông đánh giày cho con
Để kiếm vài đồng gầy
Mua cơm nuôi em nhỏ

Chạnh lòng thương trẻ khó
Ông lơ đãng gật đầu
Có đáng là bao nhiêu
Vài ba đồng tiền lẻ

Giày xong ông móc ví
Đưa tờ 200 ngàn
Chú bé cầm ngần ngừ :
Ông chờ con đi đổi 
5 đồng thôi ông hỡi
Đủ bữa tối hôm nay
Anh em con gặp may
Xin ông chờ một chút …

Đã qua 30 phút
Cậu bé không trở về
Ông lắc đầu: Chán ghê
Trẻ nghèo hay gian lắm … 

Cơm tối xong đứng ngắm
Trăng mọc, gió hiu hiu
Trong vườn hoa thơm nhiều
Quên bực mình trẻ gạt …

Chuông cửa reo, tiếng quát :
Đi chỗ khác mà xin
Nghèo khổ biết phận mình
Lộn xộn tao bắt nhốt…

Ông thong thả cất bước
Thấy một nhóc gầy gò
Đang mếu máo co ro
Giống tên đánh giày khi nãy …

Có việc gì đấy cháu
Từ từ nói ta nghe
Anh bảo vệ yên nha
Đừng làm trẻ con sợ …

Thằng bé con ấp úng :
Hồi chiều nay anh tôi
Cầm tiền của ông rồi
Băng qua đường đi đổi
Chẳng may bị xe cán
Gãy mất chân rồi ông
"Một trăm chín nhăm đồng"
Bảo tìm ông trả lại 
Anh tôi giờ nằm liệt
Chỉ muốn xin gặp ông …
Một lần nữa chạnh lòng
Rảo bước theo thằng bé

Đến ổ chuột xập xệ
Gặp thằng anh đang nằm
Mặt xanh tái như chàm
Thở ra tuồng hấp hối

Nói gấp hơi như vội:
Xin ông thương em con …
Cha mẹ đã không còn
Con đánh giày nuôi nó … 
Nay không may con khổ
Chỉ xin ông việc này ! …
Cho em con đánh giày
Mỗi ngày cho ông nhé … 
Kiếm lấy vài đồng lẻ
Mua cơm sống mà thôi …

Chợt thằng anh duỗi tay
Hơi thở lịm như tắt …

Ông già trào nước mắt:
- Ta sẽ lo em con
Cho ăn học bình thường
Như bao đứa trẻ khác 
Cứ bình tâm an lạc
Bệnh viện tiền ta cho …

Thằng anh đã xuội lơ
Hồn bay về thiên giới

Nhân cách nghèo cao vợi
Môi nhợt thoáng nụ cười
Nó sống trọn kiếp người
Dù nghèo nhưng tự trọng
Bao người giàu - danh vọng
Đã chắc gì bằng đâu ! …


Phạm Ngọc Phương


BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.
Cám ơn các bạn!

Nhà thơ Bùi Hoàng Tám tuyện chọn và giới thiệu.


CHÚ BÉ ĐÁNH GIÀY
Phạm Ngọc Phương
Ông nhà giàu dạo bước
Trên phố quen hoàng hôn
Gặp chú đánh giày buồn
Lam lũ gầy khổ sở

Chú nhóc mời năn nỉ
Ông cho con đánh giày
Để kiếm vài đồng gầy
Mua cơm nuôi em nhỏ

Chạnh lòng thương trẻ khó
Ông lơ đãng gật đầu
Có đáng là bao nhiêu
Vài ba đồng tiền lẻ

Giày xong ông móc ví
Đưa tờ 20 đô
Chú bé cầm ngần ngừ
Ông chờ con đi đổi

2 đồng thôi ông hỡi
Đủ bữa tối hôm nay
Anh em con gặp may
Xin ông chờ một chút …

Đã qua 30 phút
Cậu bé không trở về
Ông lắc đầu : chán ghê
Trẻ nghèo hay gian lắm …

Cơm tối xong đứng ngắm
Trăng mới mọc gió hiu
Trong vườn hoa thơm nhiều
Quên bực mình trẻ gạt …

Chuông cửa reo, tiếng quát
Đi chỗ khác mà xin
Nghèo khổ biết phận mình
Lộn xộn tao bắt nhốt …

Ông thong thả cất bước
Thấy một nhóc gầy gò
Đang mếu máo co ro
Giống tên đánh giày nãy …

Có việc gì đấy cháu
Từ từ nói ta nghe
Anh bảo vệ yên nha
Đừng làm trẻ con sợ …

Thằng bé con ấp úng
Hồi chiều nay anh tôi
Cầm tiền của ông rồi
Băng qua đường đi đổi
Chẳng may bị xe cán
Gãy mất chân rồi ông
Đưa tôi 18 đồng
Bảo tìm ông trả lại
Anh tôi giờ nằm liệt
Chỉ muốn xin gặp ông …

Một lần nữa chạnh lòng
Rảo bước theo thằng bé
Đến ổ chuột xập xệ
Gặp thằng anh đang nằm

Mặt xanh tái như chàm
Thở ra tuồng hấp hối
Nói gấp hơi như vội
Xin ông thương em con …

Cha mẹ đã không còn
Con đánh giày nuôi nó …
Nay không may con khổ
Chỉ xin ông việc này ! …

Cho em con đánh giày
Mỗi ngày cho ông nhé …
Kiếm lấy vài đồng lẻ
Mua cơm sống mà thôi …

Chợt thằng anh duỗi tay
Hơi thở lịm như tắt …
Ông già trào nước mắt
Ta sẽ lo em con

Cho ăn học bình thường
Như bao đứa trẻ khác
Cứ bình tâm an lạc
Bệnh viện tiền ta cho …

Thằng anh đã xuội lơ
Hồn bay về thiên giới
Nhân cách nghèo cao vợi
Môi nhợt thoáng nụ cười

Nó sống trọn kiếp người
Dù nghèo nhưng tự trọng
Bao người giàu-danh vọng
Đã chắc gì bằng đâu ! …
PNP 15/10/2009




Đường link bài thơ ban đầu trên blog của Phạm Ngọc Phương :


CÂU CHUYỆN NGẮN, NGUỒN CƠN CỦA “CHÚ BÉ ĐÁNH GIÀY”

Kính thưa nhà thơ Bùi Hoàng tám và ban biên tập báo điện tử dân Trí !
Phương vốn rất hâm mộ các tác phẩm dịch và sáng tác của tác giả Nguyễn Hiến Lê, trong một lần đã nhiều năm về trước, đọc cuốn “Rèn Nghị lực để lập thân”, phần 1 chương 2 “Mà phải có tư cách” có chuyện sau :

Một em nhỏ khác, đói rét, rách rưới, run lập cập, da thịt tái ngắt, đi bán hộp quẹt ở Edimbourg. Em năn nỉ mãi, một ông quý phái nọ mới mua giúp em một ống, đưa cho em một đồng bạc. Em không có tiền thối, lại năn nỉ ông cho em đem đi đổi, vì em đói quá, cố bán cho được để có tiền ăn lót lòng. Ông quý phái đợi một hồi lâu, không thấy em trở lại, nghi em đã giựt tiền của mình rồi.
Nhưng tối hôm đó, một em gõ cửa xin vào thăm ông; em này nhỏ hơn em bán quẹt hồi sáng, cũng ốm yếu, lam lũ như vậy, móc túi lấy tiền đưa cho ông và thưa: “Anh tôi sáng ngày đổi tiền xong, trở lại trả ông thì bị xe cán, gẫy hai chân, bảo tôi mang tiền lại hoàn ông. Thầy thuốc bảo anh tôi khó qua được”. Nói xong, em oà lên khóc.
Ông quý phái cảm động, cho em ấy ăn rồi đi theo tới nhà em ở, thấy một tình cảnh rất thương tâm. Hai em mồ côi cha mẹ, sống với một dì ghẻ suốt ngày say sưa trong một cái hầm hôi hám tối tăm. Đứa lớn nằm trên đống rơm, mở mắt ngó ông, than thở:
- Thưa ông, cháu chết mất. Ai săn sóc cho em cháu bây giờ? Tội nghiệp nó.
Ông ta rơm rớm nước mắt, vuốt ve nó, bảo:
- Con cứ yên tâm, để ta săn sóc cho.
Nó nhìn ông, như muốn cảm ơn, rồi tắt thở.

Câu chuyện đó đã làm P cảm động rưng lòng, dù đã đọc nó từ nhiều năm về trước.
Và trong một chuyến đi giảng dạy khoảng năm 2009 (P là giảng viên đại học), ngồi uống café nhìn thấy một cậu nhóc đánh giày lam lũ, năn nỉ mời một quý ông sang trọng cho mình đánh giày, ông này không cho, còn to tiếng xua đuổi, cậu nhóc buồn rầu bỏ đi, Cảnh tượng đó gieo vào lòng P một nỗi niềm thương cảm, đêm về, P đã viết “Chú bé đánh giày”.
Hồi đó P mới tập viết, nên các bài thơ trong blog là để tự mình xem cũng như một số bạn bè và học viên xem mà thôi, nên thơ viết xong đăng trong blog yahoo 360 Beta của P cũng không để tên và ngày tháng gì cả (Khoảng năm 2009),  trải qua lần blog 360 beta thay đổi blog qua 360 Plus, P phải đăng lại từng bài thơ, nên không lưu lại dấu vết ngày tháng. Cho đến năm 2010, các bạn thơ mới viết những comment đầu tiên (Phạm bá Chiểu, 15/12/2010) rồi qua yahoo blog ngày nay. Từ năm 2010 thấy nhiều bạn cứ lấy thơ của P đăng lại trên blog của họ mà không hề ghi tên tác giả, P mới bắt đầu ghi tên mình vào các bài thơ đăng trên blog.
Theo như P phán đoán, có lẽ bạn thơ nào đó đã thấy bài thơ trong blog của P từ khoảng năm 2009, không thấy ghi tên tác giả, thì nghĩ là P sưu tầm đâu đó trên mạng thôi, nên cứ gửi đi cho bạn bè của mình. Và các bạn đó lại phát tán bằng email và nhiều con đường khác, đến tháng 5/2011 thì một người bạn ở nước ngoài gửi email cho P bài thơ này với tên “Cậu bé đánh giày” thì P mới biết là bài thơ đã bay đi xa đến thế. Và nhân cảm hứng đã viết 1 bài thơ cảm tác “Bài thơ trở lại”, mời các bạn tham khảo ở đây. http://blog.yahoo.com/_PR3NEE5YT2QPCVLJNHUIQHUDXE/articles/80349/index

Và đến khi báo điện tử Giáo dục Việt Namm và Dân Trí đăng bài thơ “cậu bé đánh giày” từ ngày 15/9/2012 theo sự sưu tầm của nhà thơ Bùi Hoàng Tám, thì đã có rất nhiều trang báo điện tử và cả các trang web cá nhân của lãnh đạo nhà nước VN cũng đăng bài thơ “cậu bé đánh giày” với nguồn từ báo Dân Trí và “Không có tên tác giả”.

Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày - Nguyễn Phú Trọng  

nguyenphutrong.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htmlChia sẻ
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu thương, lòng nhân ái và ...

1.    Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyen Tan Dung

nguyentandung.biz/long-tu-trong-cua-cau-be-danh...
Nguyễn Tấn Dũng
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.

2.    Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Tô Lâm  

tolam.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.html
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.


Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Quốc Hội  

quochoi.org/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htmlChia sẻ
Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày. Đăng bởi : Ban biên tập vào 15/09/2012 0 Phản hồi. Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được ...



Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Tô Huy Rứa  

tohuyrua.org/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htmlChia sẻ
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.



Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyễn Văn Hưởng


nguyenvanhuong.net/long-tu-trong-cua-cau-be-da...Chia sẻ
Nguyễn Văn Hưởng
của Nguyễn Văn Hưởng - trong 209 vòng kết nối trên Google+
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu thương, lòngnhân ái và ...

Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Bùi Quang Vinh


buiquangvinh.com/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htmlChia sẻ
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu thương, lòng nhân ái và ...


6. Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyễn Thị Kim Ngân  

nguyenthikimngan.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay....
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.

  1. Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyen Ba Thanh

    nguyenbathanh.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htmlChia sẻ
    15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.




8. Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyễn Xuân Phúc

nguyenxuanphuc.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay....

của Nguyễn Xuân Phúc
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.


9.

Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyễn Chí Vịnh


nguyenchivinh.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.html15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.


10. Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Nguyễn Thiện Nhân  

nguyenthiennhan.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.html15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giàyđược in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.

11. Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày | Vũ Đức Đam


vuducdam.net/long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.html
Vũ Đức Đam
của Vũ Đức Đam
15 Tháng Chín 2012 – Bài thơ giản dị kể về số phận đau thương của cậu bé đánh giày được in trong SGK Giáo dục Công dân lớp 7. Tình yêu.
12.    Lòng tự trọng của cậu bé đánh giày - Blog - Dân trí  
dantri.com.vn/.../long-tu-trong-cua-cau-be-danh-giay.htm


Vô cùng cám ơn nhà thơ Bùi Hoàng Tám đã bỏ công sưu tầm và gửi đăng trên báo điện tử Dân Trí. Và cả cám ơn bạn thơ nào đó đã phát hiện bài thơ lần đầu tiên trên blog của P từ năm 2009, đã gửi đi cho bạn bè khắp nơi, để bài thơ chắp cánh bay muôn phương, dù không có tên tác giả Phạm Ngọc Phương.
Còn gì hạnh phúc hơn cho người viết thơ, khi bài thơ của mình được công chúng đón nhận và truyền đi rộng khắp phải không nhà thơ Bùi Hoàng Tám !
Em mạo muội viết thư này cho nhà thơ Bùi Hoàng Tám và ban biên tập báo điện tử Dân Trí, nếu có thể, đề tên tác giả Phạm Ngọc Phương vào bài thơ “cậu bé đánh giày” đăng trên quý báo.

Sài Gòn ngày 02/11/ 2012
Phạm Ngọc Phương – Người viết bài thơ “Chú bé đánh giày”

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

YÊU ĐI


YÊU ĐI
Phạm Ngọc Phương
Đời vắng yêu thương đời vô vị
Sống chẳng tình mang kiếp sống buồn
Duyên hội, vui em, nay đời tạm
Biết thuở ngày sau có trần gian
PNP13/10/2012

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

NỖI BUỒN NGƯỜI VƯỢN




NỖI BUỒN NGƯỜI VƯỢN
Phạm Ngọc Phương


Trong rừng sâu Châu Á
Có một cung điện vàng
Mấy trăm năm bỏ hoang
Cây rừng che khuất lối

Một đại dịch thay đổi
Người chết hết điêu tàn
Khỉ kéo đến làm hang
Bầy đàn đông vô số

Cắn xé tranh làm tổ
Trên cung cấm lầu vàng
Phóng uế quậy tan hoang
Hoàng kim thành phế tích

Những con khỏe dữ nhất
Chiếm được ngai-long sàng
Bọn khôn lanh chia hàng
Từ cao cho đến thấp

Bầy đàn vui tấp nập
Tự đắc rít huênh hoang
Là đang sống trên vàng
Khèng khẹc tay gãi ngứa

Tranh giành đạp té ngửa
Cắn đứt họng lòi gan
Móc ruột nhau giữa đàng
Mới thỏa lòng man dã

Cũng áo mão bằng lá
Chia phẩm hàm thấp cao
Nhưng cân đai thế nào
Vẫn hoàn bản chất khỉ

Thô lậu là bản thể
Rừng rú vốn bản năng
Ích kỷ giành ở ăn
Cả cha con đồng loại

Tham sân si cuồng dại
Lửa dâm ngụt bốc cao
Gian manh mọi lúc nào
Mà hoàn cảnh cho phép

Khỉ vua chúa sợ nhất
Bị lật đổ mất ngai
Ban luật hình khiếp oai
Giết ngay kẻ làm phản

Khỉ quan lại tàn nhẫn
Đạp dưới lừa cấp trên
Ăn cắp nhanh như điên
Thịt lẫn nhau tàn bạo

Một buổi chiều hoàng đạo
Chim sắt từ trên mây
Gầm rú vang vùng trời
Đâm xuống rừng nằm chết

Bọn khỉ sợ kinh khiếp
Hôm sau mới mò vô
Hai xác người chơ vơ
Bên nôi một đứa trẻ

Vẫn còn thở khe khẽ
Bọn khỉ liền khiêng đi
Nhìn nó chẳng khác gì
Một khỉ con xinh đẹp

Thời gian trôi vùn vụt
Đứa bé lớn phổng nhanh
Sữa khỉ trái rừng xanh
Thành người vượn cường tráng

Lũ khỉ già phục lắm
Người vượn rất thông minh
Cư xử lại có tình
Hát tuyệt hay hơn khỉ

Săn mồi hay hái quả
Anh chàng đều giỏi hơn
Khỉ già vui hay buồn
Nhạy cảm anh biết trước

Nổi danh trong vương quốc
Là khỉ đẹp thông minh
Việc khó đều nhờ anh
Hầu dân rất tin tưởng

Dạy dỗ cho khỉ trẻ
An ủi chăm khỉ già
Giảm được nạn can qua
Tham sân si cũng bớt

Dân khỉ lây nếp tốt
Tình cảm và “Người” hơn
Khi buồn vui hát lên
Thay tiếng khèng khẹc cũ

Không cắn nhau đứt cổ
Khi mâu thuẫn phát sinh
Mà xét thấu lý tình
Oan - nợ có đầu-chủ

Thời gian trôi tựa gió
Thoảng nhẹ mãi vô tình
Người vượn xưa tóc xanh
Nay mái tình điểm bạc

Trên đỉnh cao thành đạt
Cô đơn mơ ngày kia
Xong sứ mệnh trở về
Sánh vai nàng người đẹp …
PNP18/9/2009

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

CUỘI SẦU TRUNG THU

CUỘI SẦU TRUNG THU
Phạm Ngọc Phương

Đêm trung thu phương Nam
Cuội ngồi uống rượu khan
Rền tai Bắc phương nhạc
Nhớ Hằng Nga vô vàn

Đêm trung thu mênh mông
Cuội ơi có sầu không
Chị Hằng nay mải hẹn
Cùng Trư anh thiên bồng

Cuội khôi ngô hơi dư
Sao Hằng khoái họ Trư
Bụng to lò xo nhụt
Buồn, Cuội say đứ đừ

Còn đâu câu ca dao
Cuội ngồi gốc đa cao
 Chờ Hằng Nga hò hẹn
Ngẫm trào tim máu đào

“Chú cuội ngồi gốc cây Đa
Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời”
Cha còn theo đuổi con trời
Mẹ còn mê mẩn học đuôi trường thành
PNP01/10/2012

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

MỘNG DƯỚI HOA ĐÀO



MỘNG DƯỚI HOA ĐÀO
Phạm Ngọc Phương-joanne

Hoa đào theo gót chân nàng 
Hoa đào đưa bước chân chàng theo sau 
Hàng đào vai sóng bên nhau 
Hoa đào độ ấy ai nào nhớ quên    
Má Đào hồng cánh Đào tiên
Ngượng ngùng e ấp ai nhìn thẹn môi
Trên trời hồng đám mây trôi
Dưới Anh Đào thắm môi người … hôn nhau ! 
PNP-jo19/4/2011