Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Cam Pu Chia Du Ảnh Ký

CAM PU CHIA DU ẢNH KÝ 
Phạm Ngọc Phương

Trở lại Cam Pu Chia
Đổi lấy ít tiền Ria
Trong vai người du khách
(Về hay mình khờ ghê)

Ria - Đồng - Đô (usd), xài tuốt
Tiền đồng bị bóp chút
Tiền dư không trả lại
(Nói tiền le mói hét)
 
Cửa mình xét khó qua
Dễ dàng cửa người ta
Nhập xuất đều là VIP
Cứ ngồi xe an hòa
 
Mới hay người không ác
Chẳng thấy bóng cảnh sát
Mấy trăm dặm đường dài
Đường hẹp xe lao vút

Xe đang chạy ro ro
Chợt thắng gấp, hơi lo
Cảnh sát ư? Không phải
Gặp cảnh binh “Trâu-Bò”
 
Trâu bò đây thả rong
Xe qua lại phải trông
Vô phúc mà tông phải
Bể trán, đền chạy hăng

Xe dân chúng chạy khiếp
Chẳng đeo bảng số xét
Mô tô xe hơi vậy
Chở được nhiêu chạy tuốt
 

Nhà sàn dân ven đường
Cột vuông không cột tròn
(Thảng rèm hồng trên cửa
Nhà có gái kén chồng)

Rèm hồng màu còn tươi
Gái trẻ chừng đôi mươi
Rèm hồng mưa gió bạc
Bà già trầu lẻ loi
 
Những cánh đồng bát ngát
Điểm thưa cây Thốt Nốt
Cả trăm dặm đường dài
Không bóng cò vãng lai

Phải chăng cánh đồng chết
Nhiều oan hồn vương vất
Đất không lành cò sợ
Chẳng về đây tá túc?
 
Xvây-riêng, công-pông-thom
Bò trắng, gái lại đen
Cùng nắng như Nam bộ
Nào ai chắc vì sao

Qua xứ công-pông-chàm
Rừng cao su bạt ngàn
Nổi tiếng con gái đẹp
Sao toàn thấy đen huyền

Đã thăm xứ chùa tháp
Phải ăn mắm bồ hóc
Ăn rồi thấy cũng được
Không gớm như người nhắc
 
Dế, nhện độc, cánh cam
Ăn tuốt, không phải tham
Dân ăn được, mình được
Thưởng thức thấy … cũng ngon
 
Xứ đây gái kén chồng
(Trên cửa treo rèm hồng)
Muốn làm rể, tu trước
(Tu ở chùa ít nhất từ vài tháng đến vài năm)
Dù giàu có nhiều tiền

Người không ăn được chay
Chớ sợ tu ở đây
Vì tu cho ăn mặn
Tu trả hiếu mẹ thầy
 
Một điều rất ngạc nhiên
Dám nói thật, hướng viên
Xứ em mua được hết
Trừ 4 loại ưu tiên
(1.Nhà vua, 2.thủ tướng, 3.chùa chiền, 4.hoàng cung và quần thể Ăngko.
Hướng dẫn viên là người Campuchia, ở VN đố hướng dẫn viên VN dám nói như vậy)

Ai muốn làm chức sang
Cứ bỏ tiền mua quan
Mọi chức vị làng tỉnh
Cứ nhiều tiền xong êm
 
Đảng phái nhiều như lông
Vài người cũng đảng đung
(Đảng nhiều sao không loạn?
Dân hiền, cảnh sát không)
 
Ghé thăm quan cầu đá
Thấy ngạc nhiên quá xá
Qua sông, cầu vĩ đại
Chỉ đá chồng lên đá
 
Đến thành phố Xiêm-riệp
Chiều dần buông yên tịch
(Xiêm là chỉ Thái Lan
Riệp nghĩa là thắng trận)
(Xiêm riệp là nơi 3 lần quân khơ me đánh thắng quân Thái)
 
Xiêm riệp có chợ đêm
Bán lèo tèo chút thêm
Mỏi chân tìm Bitis
Toàn thấy giày linh tinh
 
Đi thăm quan Xiêm-Riệp
Cảnh đẹp trần mê hoặc
Quần thể đền Ăng-ko
Từng phế hoang vì giặc
 Tập tin:Angkor-Wat-from-the-air.JPG
(Hình này mượn trên wiki)


Rộng tám hai héc ta
Thăm hết cả tuần nha
Đành xem hoa cỡi ngựa
Cũng đủ rụng chân ta
 Tập tin:Angkor Wat from causeway.jpg
(Hình này mượn trên wiki)
Ăng-ko-vat, ko-thom
Đã từng thuở vàng son
Nụ cười vua trên đá
Tươi nghìn năm chưa mòn

 File:Angkor 2005 2.JPG  
(Hình này mượn trên wiki)


Dựng thế kỷ mười hai
Bao sức người trẻ trai
Dội bóng đền hoang phế
Hồn Đế quốc đâu đây
 
Trèo lên tháp thiên đường
Mệt nhưng thích vô cùng
(Vợ hỏi chồng cảm giác?
- Mệt như lúc loan phòng ! )
 
Ngàn hình Áp-sa-ra
Cười trên đá như hoa
Phục nghệ nhân tinh xảo
Ngàn năm dấu khôn nhòa

Bao khách tranh nhau sờ
Cầu đẹp như mong chờ
Vú đá trần vũ nữ
Cú trông điều tiên mơ
 
Hoàng hôn đồi Bà Kheng (Phnom bakheng)
Khách lũ lượt chờ xem
Bóng tà rơi màu lửa
Trên quần đài Ăng-ko
 File:Angkor 2005 5.JPG
(Hình này mượn trên wiki)

Hồn say bóng tà dương
Ngậm ngùi nhìn bốn phương
Khen người xưa khéo chọn
Nơi đô Đế đầu tiên
 

Đến thăm đền Ta Prohm
Nụ cười Phật chân phương
Ra về còn phảng phất
Nghìn năm đó vô thường
 
Dưới bóng cây Kơ-nia
Che bóng nhỏ đôi ta
Nghìn năm đền hoang phế
Tình trăm năm chưa già
 
Vì sao thành phế hoang?
Cổ thụ mấy trăm năm
Rễ xuyên đền ôm chặt
Như hiểu lòng Quân vương
 
Ai giúp tôi giải thích
Đại Khơ-me Đế quốc
Đang rực rỡ hùng cường
Đột nhiên suy tàn mất?

Để rồi mạt cháu con
Gặp thời kỳ tối om
Khủng khiếp Khờ-me đỏ
Giết nửa dân không hòm !
 
Băn khoăn về Phnôm-pênh
Gặp con cháu bà Pênh
Tám phần lai dân khác
Chẳng giống khờ-me con
 
Đường phố khá đông đúc
Lề đường xe hơi rúc
Người đi bộ xuống đường
Thấy lạ mà cảm thương
 
Đứng trước cổng chợ mới
Cờ bay hồn phất phới
Thấy 4 cô tây xinh
Cho anh chụp ké hình
 
Đi dạo trong chợ mới
Nghe mời chào, chới với
(Tưởng đang chợ Việt ta
Dù họ toàn người Hoa)

Nói thách cao khủng khiếp
Không trả giá hớ chết
Của 3 nói thách 10
Trả nhiêu cũng dính hết
 
Ca-si-nô Naga (Naga world)
Khách nào mặt lơ ngơ
Chúng tỉ tê dụ ngọt
Đổi phiếu lấy tiền đô

Tham là dại đó nha
Chúng dụ rồi phạt ta
Hai ngàn đô chẳng nhỏ
Cự, má nhìn không ra
 
Không chơi thì ngắm dạo
Đẹp bầu trời nhân tạo
Mãi vẫn thấy trời chiều
Quên giờ bạc mới xiêu
 
Nước nghèo dân số ít
Chạy xe sang thấy khiếp
Toàn Lich-sợt (Lexus) không nha
Vì thuế xe rất thấp
 
Bước vào thăm hoàng cung
Cảnh tuyệt đẹp vàng son
Chỉ tiếc thay nhiều chỗ
Cấm chụp hình lung tung
 
Mình tha thẩn loanh quanh
Vào nơi, bỗng hồn yên
Tịnh thần nhìn kỹ lại
Ôi, chùa chốn Hoàng cung
Chùa có tượng đồng đen
Thêm tượng Phật quan âm
Quốc bảo bằng ngọc bích
Hèn chi tích thiên năng
 
Phơi nắng chụp thỏa thích
Cười nhe răng mắt tít
Ai cũng bở hơi rồi
Dzọt về xe nhanh khiếp
 
Ăn tự chọn đế đô
Mới thương mình bá vơ
Món ăn ít còn dở
Tìm chỗ thôi muốn khờ
 
Đi đâu cũng ngán kinh
Đẹp, thiếu nhà vi-sinh
Có, sắp hàng chờ nhé
Xả nước cứu thân mình
 
Dân hiền hòa bình yên
Không hối hả cạnh tranh
Tuy da đen sắc kém
Nhưng thật hơn dân mình
 
Đây hiếm tài bác sĩ
(Pôn pốt giết quá kỹ
Hết trí phú địa hào)
Còn lang vườn tào lao

Dân nghèo có bệnh nan
Phải qua chữa Việt Nam
Quốc tế cho bệnh viện
Đâu cho bác sĩ luôn
 
(Hình này mượn trên mạng)

Vụt 4 ngày tua hết
Vẫy tay chào thân thiết
Hẹn tái ngộ dài hơn
Thăm kỹ xứ chùa tháp

PNP27/8/2012










Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Thu côi

Photobucket
THU CÔI
Phạm Ngọc Phương

Thu về cho lá xanh côi
Lá Thu buồn đợi duyên trời vàng phai
Phố Thu chờ gót thiên ngài
Áo Thu xanh động hồn ai thẫn thờ
Nắng Thu mật rót tình thơ
Gió Thu loang gợn bến chờ thuyền trôi
Thu côi lá hát bên trời
Đơn côi nghe lệ Thu rơi ngập hồn
PNP17/8/2012
Photobucket

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Mã - Quy


MÃ - QUY
Phạm Ngọc Phương

Đổi thời thầy giáo tháo giày
Nhờ tiên tri đoán tương lai thế nào
Tiên tri suy ngẫm hồi lâu
Lấy giấy bút vẽ nhanh nhầu hai con
Rùa trên - Ngựa dưới cưỡi đòn
Thầy giáo chợt hiểu liền ton về nhà
Cho con vượt biển đi xa
Nếu không nuôi cá sẽ là … má nuôi
Vận may, cập bến, phước trời
Làm ăn … nuôi má, tiền tươi gửi quà
Thấm thoắt đôi chục năm qua
Gặp cơn bĩ cực sơn hà nguy vong …
Giáo già chợt nhớ tri âm
Hỏi tiên tri lão nên chăng thế nào
Tiên tri ngẫm nghĩ, vẽ mau
Hai con Rùa-Ngựa, Ngựa đâu cưỡi Rùa?
Giáo già hiểu ý, tuyệt chưa
Bạn bè gặng hỏi, từ từ nói nghe
Ngựa trên - Rùa dưới, Mã - Quy
Ngược là Quy - Mã có gì đâu sai !
PNP29/7/2012


Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Cảm kích người xưa



CẢM KÍCH NGƯỜI XƯA
Phạm Ngọc Phương

Tổ Quốc trong tim như mẹ hiền
Sang hèn vinh nhục mấy ai quên
Chưa thỏa chí trai nay đầu bạc
Cải phận tằm tơ mệnh Nhân-Thiên

Trông thác Bản Giốc, sầu Nam Quan
Ngó Hoàng-Trường Sa, hận biển ngàn
Lang Sói bủa vây, Kình chờ đớp
Thịt con nuôi Hổ, được bao lăm

Lần dở sử sách, phục tiền nhân
Lưỡng Quảng, Hải Nam, đất Việt mình
Thường Kiệt, Quang Trung, danh muôn thuở
Bao giờ tuấn kiệt lại hồi sinh

Nhìn non sông gấm lòng xót đau
Cảm kích người xưa luống bạc đầu
“Ai ôi hãy chống trời Nam lại
Kẻo nữa dân ta phải cạo đầu”.(*)
(*Thơ Ông ích Khiêm)
PNP28/4/2012

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Tiếc Thuở Liệt Oanh

Tiếc Thuở Liệt Oanh
Phạm Ngọc Phương

Pháo hỏng nằm ngóng trời xanh
Thở dài tiếc thuở liệt oanh sấm rền
Bắn cao bắn thấp, dưới - trên
Nay buồn nòng rỉ gãy phiền đạn ôi
Mục tiêu sà thấp trêu ngươi
Biết rằng pháo hỏng bắn ruồi được đâu
Nghiến răng ken két pháo sầu
Đây mà khôi phục bò trâu tan tành
Cứ mà đợi đấy lũ ranh
Tiểu nhân đắc chí tanh bành xác nai
PNP30/5/2012

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Ngược


NGƯỢC
Phạm Ngọc Phương

Nàng Khỉ soi gương, tự hào thiên nhan sắc
Hoa hậu ngắm mình, xấu hổ bé lòng nhân
Quốc gia vĩ đại, tổng thống đi nhặt rác
Thể chế tham tàn, công bộc bóc chèn dân
PNP31/7/2012